Đọc truyện Xin dâng cá muối cho sư tổ - Chương 77

Xin dâng cá muối cho sư tổ

Chương 77: Hóa ra là yêu tinh rái cá



Hạ cung là tiên hoàng xây nên, là hành cung giải nhiệt cho ngày mùa hè. Tiên hoàng tuy nói không thô bạo thích giết người như Tư Mã Tiêu, nhưng ông ấy ưa hưởng lạc, còn thích nữ sắc, về trình độ làm các đại thần đau đầu cũng không kém con trai ông ấy bao nhiêu, hắn hạ lệnh kiến tạo hành cung dị thường tinh xảo hoa mỹ, hoàn toàn bất đồng với hoàng cung Yến Thành chất phác đại khí.

Tòa Hạ cung cũng không lớn, nhưng nơi chốn đều là cảnh trí, tọa lạc ở dưới chân núi Lệ Vân, lưng dựa núi, được nước bao quanh, ngày mùa hè mát lạnh, thực sự là nơi tránh nóng rất tốt.

Năm rồi Tư Mã Tiêu cũng đã từng tới nơi này, nhưng hắn không ở nơi nào lâu lắm. Bình thường ở chỗ này mấy ngày cũng thôi, lúc này muốn mang Quý Phi tới đây ở, đã sớm lệnh cho cung nhân dọn dẹp Hạ cung một lần, khiến cho Hạ cung đã lâu không được ai sử dụng rực rỡ hẳn lên.

Liêu Đình Nhạn liếc mắt một cái nhìn Hạ cung liền cảm thấy không tồi, nơi này so với vương đô Nhạn Thành nóng rực có cảm giác thanh u hơn nhiều. Hơn nữa Hạ cung này sau núi cũng có sơn khê, trừ không có linh khí, chỗ khác đều đặc biệt như là ao nước năm đó ở Canh Thần Tiên Phủ bọn họ đã từng ngâm.

Liêu Đình Nhạn mỗi tháng đau một lần như vậy, một lần mấy ngày, lúc này còn lại mấy ngày, đều ở sơn khê sau núi của hạ cung.

Chuyện khác cũng ổn, nhưng phải chú ý không thể để cung nhân đến gần, nếu không thì không cẩn thận đụng phải cái gì liền xấu hổ. Rốt cuộc Tư Mã Tiêu hai ngày trước mới thông nhân sự, hai ngày này sẽ thường xuyên giúp nàng giảm đau.

Dù sao cũng là thiếu niên, tham hoan một chút, Liêu Đình Nhạn cũng thực hiểu, nàng duy nhất không hiểu chính là trước kia lão tổ tông Tư Mã Tiêu rốt cuộc làm thế nào giả vờ đến nhân mô nhân dạng như vậy, lúc ấy tổ tông biểu hiện giống như hoàn toàn không để bụng những việc này.

Đổi thành tiểu bệ hạ, hắn liền trực tiếp hơn. Liêu Đình Nhạn phát hiện hắn không “rụt rè” như trước, sau đó nàng bỗng nhiên hiểu được, Tư Mã Tiêu bản thành thục trước kia vốn dĩ còn đeo tay nải hình tượng sư tổ mấy trăm tuổi, tay nải đó khả năng nặng đến một tấn.

Sơn thủy nhân gian không có gì không giống sơn thủy Tu Tiên giới, Liêu Đình Nhạn nằm ở suối nước mát lạnh nhìn lá xanh trên đỉnh đầu, duỗi tay hái một cành, vỗ vỗ ở trong nước, thuận tay liền hất bọt nước lên người Tư Mã Tiêu. hắn ngồi ở bên cạnh, khoác một cái áo ngoài màu đen, lười biếng nghiêng đầu, tránh thoát mấy cái bọt nước đó.

Nhìn thấy hắn nhìn mình, Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên tán thành Hồng Loa từng nói một câu —— “hắn đã bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo.”

Trước kia Liêu Đình Nhạn khịt mũi coi thường lời này, Tư Mã Tiêu người này, người khác xem ra là điên cuồng, nhưng nàng xem ra người nam nhân này vĩnh viễn lý trí, dù đi tìm chết cũng an bài đến rành mạch, người như vậy sao có thể “thần hồn điên đảo”. Nhưng hiện tại, thấy ánh mắt hắn nhìn mình chăm chú, Liêu Đình Nhạn chợt hiểu ra.

—— hắn đúng là mê luyến ta.

Nàng cùng Tư Mã Tiêu ở bên nhau thời gian kỳ thật cũng không nhiều, hai người nếu nói yêu đương thì cũng không giống người thường, dường như chính là nước chảy thành sông, có lẽ thiếu vài phần nhiệt tình của nam nữ tuổi trẻ khi tình cảm mãnh liệt. Liêu Đình Nhạn khi đó thậm chí rất ít cảm thấy ngượng ngùng, bởi vì Tư Mã Tiêu biểu hiện quá đương nhiên.

Hơn nữa khi đó Tư Mã Tiêu thật sự quá thông minh quá nhạy bén, hắn có thể nhận thấy mỗi một phần cảm xúc của nàng, toàn bộ sự tình làm nàng cảm thấy xấu hổ không tốt, ở chỗ hắn đều nhẹ nhàng bâng quơ tan đi. hắn tựa như thợ săn giỏi về xây dựng nơi an toàn, chờ đợi con mồi tự mình tiến vào, sau đó quyển dưỡng.

Nhưng hiện tại Tư Mã Tiêu đã quên những cái đó, máu lưu động trong thân thể hắn không làm hắn đau đớn, hắn cũng không nhớ rõ gông xiềng trầm trọng mấy trăm năm, không nhớ rõ dòng họ Tư Mã này làm hắn đã trải qua bao nhiêu huyết tinh, trong trí nhớ mười sáu năm này hắn có nhớ rõ được, nàng chiếm một bộ phận đặc thù.

hắn không thể thuần thục mà bày ra với nàng tư thái “Hết thảy đều được nắm giữ”, còn sẽ dùng ánh mắt như thế truy đuổi nàng —— ánh mắt nhìn người trong lòng.

Đối với tình nhân cách một thế hệ này, Liêu Đình Nhạn phá lệ phát ra một chút ngượng ngùng.

Nàng nghiêng đầu, nhìn về phía trời xanh bên cạnh. Tư Mã Tiêu đi tới, hắn ngồi ở bên nàng, một tay chống trong nước, cúi đầu chăm chú nhìn nàng, có chút không nói đạo lý mà chiếm cứ hơn nửa tầm nhìn của Liêu Đình Nhạn.

Liêu Đình Nhạn: “…… Làm gì nha.”

Tư Mã Tiêu không nói lời nào, hắn cười một chút, là cái loại cười giảo hoạt của thiếu niên, hắn búng hai giọt nước ở trên mặt nàng. Liêu Đình Nhạn theo bản năng nhắm mắt lại, liền cảm giác một ngón tay chạm trên gò má mình, động đậy đuổi theo bọt nước để lại dấu vết.

Ấu trĩ. Liêu Đình Nhạn nói ở trong lòng, tay bỗng nhiên nâng một vốc nước tưới lên trên mặt Tư Mã Tiêu, sau đó nàng lấy dáng vẻ hoàn toàn không phù hợp với lười nhác ngày thường, nhanh nhẹn nhảy lên chạy về trên bờ, tránh đi Tư Mã Tiêu có thể phản kích lại.

Nàng đứng cười ở trên tảng đá lớn bên bờ.

Tư Mã Tiêu liền ngồi vào trong nước, một tay phất đi bọt nước trên mặt, ngón tay chỉ nàng một cái, xốc môi cười nhạo: “Ấu trĩ.”

Liêu Đình Nhạn: “……”

Chàng là tiểu bệ hạ, chàng nói ta ấu trĩ?!

Nàng yên lặng trở về trong nước ngâm tiếp, kết quả Tư Mã Tiêu lập tức hắt một đống nước lớn về phía nàng, đổ ập xuống.

Liêu Đình Nhạn: “???” Con mẹ nhà anh? đã biết con hàng này không phải thứ tốt gì.

Tư Mã Tiêu chống ở trong nước cười to: “Ha ha ha ha ha ha ha ha!”

Ở hạ cung ngày tháng trôi qua thực nhàn nhã, Liêu Đình Nhạn qua mấy ngày thống khổ, cũng không cảm thấy u sầu nhiều lắm, mỗi ngày chính là nằm liệt. Nàng không quá muốn thừa nhận Tư Mã Tiêu học hư từ mình, trước kia hắn ngẫu nhiên cũng sẽ học nàng nằm liệt, nhưng hiện tại hắn có đôi khi nằm liệt so nàng còn hoàn toàn hơn, khả năng chính là buông gánh nặng rồi tự mình thả bay đi.

Bất quá, tốt xấu làm một cẩu hoàng đế, cuộc sông của hắn cũng không thể vẫn luôn nhàn nhã bình tĩnh như thế.

một buổi tối, Liêu Đình Nhạn nhận thấy không thích hợp, chậm rãi tỉnh lại từ trong ngủ say. Nàng đến đôi mắt cũng không cần mở, dùng thần thức thấy được người xa lạ trà trộn vào các nơi Hạ cung, đây khả năng hẳn phải gọi là thích khách.

Thị giác thần thức của nàng là nhìn xuống, những bóng người đó động tác nhanh nhẹn, trốn ở bóng cây, với nàng xem ra thật giống như là điểm bia đỏ di động trong trò chơi bản đồ, phi thường rõ ràng, vừa nhìn là hiểu ngay.

Nàng nửa chống thân thể, nói ở bên tai Tư Mã Tiêu: “Có người tới ám sát chàng đó.”

Nàng nói ba lần Tư Mã Tiêu mới mở mắt, Liêu Đình Nhạn nhìn hắn, hoài nghi hắn không nghe rõ, lại thêm một câu: “Chàng tỉnh, bên ngoài có rất nhiều người tới ám sát chàng.”

Tư Mã Tiêu ừ một tiếng, ôm nàng lại nằm trở về, “Lần này cách bốn tháng mới đến, bọn họ càng ngày càng vô dụng.”

hắn biểu hiện đầy đủ là thường xuyên gặp loại sự tình quen thuộc này, cùng cảm giác khinh thường thế lực đối địch.

Liêu Đình Nhạn nhìn thấy những điểm đỏ thích khách đó bị nhóm nội thị nấp ở bên ngoài cung điện chém ra ngoài, những nội thị đó là một đám tùy hầu bên người Tư Mã Tiêu, ngày thường cụp mi rũ mắt, vừa đến lúc giết người liền hiển lộ ra một mặt hung thần ác sát, đánh những thích khách đó đến hoa rơi nước chảy, vì thế một chút ồn ào bên ngoài thực nhanh liền bình ổn xuống.

Liêu Đình Nhạn: thời cơ rất tốt như vậy, ta một đại lão Ma Vực, thế nhưng không thể lên sân khấu đại phát thần uy?

Trong lòng nàng cảm thấy có điểm đáng tiếc, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ, nhưng không đến chốc lát nàng lại tỉnh, lắc tỉnh Tư Mã Tiêu.

“Tỉnh tỉnh, lại tới một đám người nữa.” Lúc này nhân số tương đối ít, nhưng hiển nhiên so với những ngươi phía trước còn lợi hại hơn.

Tư Mã Tiêu đè đè thái dương, “Nửa đêm nàng không ngủ được, đừng đánh thức ta.”

Liêu Đình Nhạn: “Chàng tin không, ta đây là học theo chàng.”

Tư Mã Tiêu ấn nàng trở về, “không có việc gì, nàng đừng động những cái đó.”

Liêu Đình Nhạn ngủ không được, nàng mở thần thức ra xem phát sóng trực tiếp, phát hiện có người đặc biệt lợi hại, đã đột phá phòng tuyến, hướng tới…… ừm, nơi cung điện của hắc xà.

Lần này bọn họ tới Hạ cung, là cùng đem hắc xà đến, rốt cuộc ở trong lòng bệ hạ, hiện tại hắc xà là kết tinh tình yêu của bọn họ. Phốc, nói đến cái này là muốn cười.

Liêu Đình Nhạn: “A, có thích khách đi chỗ Ti Ti bên kia.”

Tư Mã Tiêu ngồi dậy, hắn mặt vô biểu tình xuống giường, giày cũng không đi, cạch một tiếng rút ra một thanh kiếm trên tường, đá văng cửa đi ra ngoài.

Liêu Đình Nhạn: “…… Chờ đã?”

không phải chàng biết ngỗng tử là “yêu quái” sao, vội vã đi qua như vậy làm gì? Liêu Đình Nhạn cũng nhanh chings đứng dậy đuổi theo, không phải nàng sợ hắc xà thế nào, chính là nàng sợ Tư Mã Tiêu bị cảnh tượng ngỗng tử đột nhiên biến thành Đại Hắc Xà dọa đến. Nếu làm cho hắn sợ hãi, chẳng lẽ nàng còn phải học Bạch Tố Trinh đi trộm tiên thảo sao?

Thích khách kia xác thật rất lợi hại, lợi hại ở cảnh giới phàm nhân bình thường, nhưng gặp một con hắc xà thật lớn, vậy cũng không có cách nào, chỉ có thể ôm hận cửu tuyền.

Lúc Tư Mã Tiêu đến, là nhìn thấy một con hắc xà thật lớn mở ra cái mồm to như bồn máu, a ô một tiếng cắn mất thích khách đang rút kiếm. Hắc xà kỳ thật không muốn ăn người, nó chỉ theo thói quen cắn cái gì, kết quả bị Tư Mã Tiêu đột nhiên xuất hiện như vậy dọa đến, nó trực tiếp nuốt người trong miệng xuống.

Hắc xà: “Ọe ——”

Chỉ nhổ ra một cây đao mà thích khách cầm.

Tư Mã Tiêu nhìn hắc xà.

Hắc xà vặn vẹo thân mình, cảm thấy chủ nhân không quá muốn nhìn thấy mình biến thành rắn, vì thế lại ngoan ngoãn biến thành bé trai tóc đen, ngồi ở mép giường quơ quơ chân.

Tận mắt nhìn thấy người sống đại biến, Tư Mã Tiêu: “……”

Liêu Đình Nhạn theo sau cũng tới rồi, thấy một màn như vậy, nhịn không được che mặt một chút.

Tư Mã Tiêu quay đầu nhìn nàng một cái, thần sắc hơi phức tạp, Liêu Đình Nhạn trong chớp nhoáng đột nhiên đối diện ý nghĩ của hắn, minh bạch hắn suy nghĩ cái gì, đoạt trước: “Ta không phải xà yêu!”

Tư Mã Tiêu nhìn eo nàng, thầm nghĩ, quả nhiên là xà yêu, sau đó hắn nói: “không cần giải thích cái này với ta, ta không thèm để ý.”

Liêu Đình Nhạn: “……” Mẹ nó, ta để ý a!

Tư Mã Tiêu lại đè đè thái dương, chỉ chỉ con trai hờ của hắn, “Sao cái thứ lung tung rối loạn gì nó đều ăn vào trong bụng, nàng không dạy nó là rác rưởi không thể ăn sao.”

Liêu Đình Nhạn: “Nó vẫn luôn do chàng dạy dỗ!” Lúc trước chàng còn coi Đại Hắc Xà là thùng rác, để nó xử lý rác rưởi! Chàng thanh tỉnh một chút cho ta!

Tư Mã Tiêu: “Lúc ta không có mặt, nàng làm mẹ cũng không dạy nó?”

Liêu Đình Nhạn: “…… Ta không còn lời nào để nói.” ( thô tục)

không biết vì sao không khí đột nhiên lại biến thành gia đình giáo dục nhi đồng, hắc xà tựa như một đứa nhỏ ngốc nhìn thấy hiện trường cha mẹ cãi nhau, không biết làm sao.

Tư Mã Tiêu: “Thôi, ta lại không trách nàng.”

Liêu Đình Nhạn: “Chàng thật ra có mặt mũi trách ta à.”

Tư Mã Tiêu có được sáng suốt mà đại bộ phận nam nhân đều không có, biết kịp thời dừng khắc khẩu với vợ, miễn cho chiến hỏa lan rộng. hắn nhắm vào ngỗng tử vô tội, “Nhổ thứ vừa rồi kia ra, về sau không được tùy tiện ăn nữa.”

Hắc xà: “Tê tê ——” thật ủy khuất a.

Tư Mã Tiêu: “Nhi tử ta sao vẫn không biêt nói, có phải đầu óc nó có cái tật gì không?”

Liêu Đình Nhạn: “……” Chàng hỏi ta a? Ta cũng không biết chàng làm ra nó như thế nào, có tật cũng là tật của chàng.

Phát hiện Liêu Quý Phi sắc mặt vi diệu, Tư Mã Tiêu lại vẫy vẫy tay: “Thôi, ta cũng không ghét bỏ con, rốt cuộc là con của chúng ta, không biết nói cũng thôi.”

Liêu Đình Nhạn biểu tình phức tạp mà nhìn hắn, cảm thấy khả năng mình không cần ra tiếng, người này một mình là có thể thu phục vở kịch gia đình vừa ra. Chính hắn làm ra vấn đề, lại tự mình giải quyết vấn đề.

Hai người trở về ngủ, Tư Mã Tiêu bỗng nhiên nhéo eo nàng, “Nàng có thể biến thành rắn? Biến một cái cho ta xem?”

Liêu Đình Nhạn: “Ta không thể.”

Tư Mã Tiêu: “Bị thương cho nên không biến về được nguyên hình?” hắn phỏng đoán hợp lý.

Liêu Đình Nhạn: “Bởi vì ta không phải xà yêu a.” Nàng đưa ra đáp án càng hợp lý.

Tư Mã Tiêu: “Nàng còn bởi vì chuyện vừa rồi mà tức giận? Có lời gì cũng không nói cho tử tế.”

Liêu Đình Nhạn: “……” Xem ra người này là nghe không vào lời nói thật.

Nàng hít vào một hơi, “Được, chàng xem.”

Nàng ở dưới mí mắt Tư Mã Tiêu biến thành một con rái cá du quang thủy hoạt, sau đó nghiêm trang nói: “Thấy được chưa, đây mới là nguyên hình của ta, rái cá.”

Tư Mã Tiêu lâm vào trầm tư, đến tột cùng ở tình huống thế nào, một con rái cá yêu, mới có thể sinh ra một con cự xà yêu?

hắn bắt rái cá Quý Phi của mình lại, “Ta cảm thấy…… bộ dáng này của nàng dị thường quen thuộc, dường như ta đã gặp cái dạng này của nàng.”

Vừa nói, trong đầu hắn xác thật xuất hiện một ít hình ảnh, là hình ảnh hắn ôm rái cá ở trong ngực. hắn ôm rái cá, xoa bụng nàng.

Tư Mã Tiêu tin tưởng không nghi ngờ, “Hóa ra là rái cá yêu.”

Liêu Đình Nhạn: “……” thật hối hận, không nên dẫn hắn đi ngâm nước, đầu óc đều bị nước vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status