Vô tận đan điền

Chương 2927: Lành lặn bản đồ

Nhảy vào Hóa Huyết Trì, mỹ danh là vì cứu Thôi Diệu, trên thực tế Nhiếp Vân có ý nghĩ của mình, nếu như đoán không sai, địa phương Hạo Viên trưởng lão cố ý che giấu, tất nhiên có bí mật kinh thiên.

Thiên Địa Huyền Hoàng khí lưu chuyển, ngăn cản lực ăn mòn ở bên ngoài, mắt nhìn bốn phía.

Hóa Huyết Trì đỏ thắm, mắt thường không cách nào thấy rõ, cho dù hắn có Thiên Nhãn, cũng chỉ có thể nhìn được mấy thước ở phụ cận, xa nữa thì không có biện pháp.

Nhìn quanh một vòng, xác định phương hướng cùng vị trí, chậm rãi đi tới Họa giới.

Mặc dù lực ăn mòn không kém, trong thời gian ngắn còn không phá nổi Huyền Hoàng khí, Nhiếp Vân không lo lắng vấn đề an toàn, đi tới một hồi, ao nước sôi trào, một mặt tường xuất hiện ở trước mặt.

Mặt tường màu xám xanh, giống như là cuối cùng của ao nước.

Hóa Huyết Trì được xưng không vật không hủ, vách tường trước mắt lại có thể chống đở không bị ăn mòn, đủ thấy đáng sợ.

Bàn tay vuốt ve qua, phát hiện vách tường vô cùng cứng rắn, giống như trong tưởng tượng, đừng nói thực lực của hắn bây giờ, cho dù cường đại gấp mười lần, cũng không cách nào phá vỡ.

Phía trên mang văn lộ đặc thù, để cho người ta xem không hiểu, cho dù hắn đọc toàn bộ Tàng Thư khố, cũng không biết là chữ viết gì.

- Những văn lộ này giống như có liên quan...

Chạm văn lộ một hồi, Nhiếp Vân nhíu mày.

Những văn lộ này, mỗi một đạo lớn bằng chỉ tay, không nhìn ra cụ thể là cái gì, nhưng mỗi một cái tựa hồ có một ít liên lạc đặc thù, tất cả văn lộ liên tiếp ở một chỗ, tạo thành một hình vẽ to lớn.

Hắn chỉ nhìn một khu vực, không biết hình vẽ này rốt cuộc vẽ cái gì, nhưng có thể xác định, tuyệt đối là một bộ hình ảnh hùng vĩ.

- Ân?

Lại nhìn một hồi, mạch văn trong đầu tụ lại, đột nhiên sửng sốt một chút.

Trước đó hắn giống như đã thấy!

Tinh thần động một cái, một bia đá đột ngột xuất hiện, chính là ban đầu chém giết Quần Liêu, từ trong tay hắn lấy được.

Trên tấm bia đá có một ít hình vẽ, ban đầu phán định là một bản đồ, trong đó không ít văn lộ tựa hồ tương tự cái này.

- Chẳng lẽ... trên vách tường khắc mạch văn, là bản đồ hoàn chỉnh?

Nhiếp Vân đoán được một loại khả năng, mắt sáng rực lên.

Hắn lấy được bia đá, chẳng qua là một bộ phận của bản đồ, điểm này đã sớm biết.

Những bộ phân khác, dựa theo tình huống bình thường, nên ở trong tay đám người La Hạo.

Những bản đồ này rốt cuộc dùng làm gì, dùng ở địa phương nào, bởi vì chưa thấy qua hoàn chỉnh nên không biết. Nếu như trên vách tường trước mắt này khắc lành lặn, cho dù không hợp tác với những người khác, cũng có thể rõ ràng tình huống của di tích.

Nghĩ tới đây, Nhiếp Vân không chút do dự, cẩn thận quan sát vách tường trước mắt.

Trên vách tường có rất nhiều văn lộ, hơn nữa mỗi một đạo không giống nhau, đừng nói hắn, coi như là cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong muốn nhớ kỹ, hơn nữa liên tiếp thành hình vẽ, cũng không làm được.

Bởi vì văn lộ mang một loại huyền ảo đặc thù, có thể quấy nhiễu trí nhớ, chỉ cần nhớ nhiều, sẽ tự động hỗn loạn, để cho người ta không phân rõ bộ phận này rốt cuộc ở đâu.

- Sao chép!

Nhìn một hồi có chút váng đầu hoa mắt, Nhiếp Vân biết chỉ bằng vào trí nhớ là không thể nào nhớ, lập tức không nhớ nữa, mà tinh thần động một cái, ở thế giới nạp vật phỏng chế ra văn lộ giống nhau.

Thế giới nạp vật bằng vào ý chí của hắn thay đổi, chỉ cần vật thấy qua, sẽ sao chép được giống nhau như đúc, sẽ không xuất hiện hỗn loạn.

Rất nhanh, trong thế giới nạp vật xuất hiện một vách tường to lớn, mặc dù không vững chắc như vách tường trước mắt, nhưng văn lộ lại không lệch chút nào.

- Còn dư lại văn lộ tất cả đều là tái diễn!

Không biết qua thời gian bao lâu, hắn ngừng lại.

Vách tường còn chưa tới cuối, văn lộ đã đủ.

Còn dư lại cơ hồ đều là tái diễn.

Đổi thành người khác, thời gian ngắn như vậy khẳng định không cách nào phát hiện văn lộ giống nhau, hắn không cần trí nhớ, chỉ cần ở thế giới nạp vật so sánh là được.

- Quả nhiên là bản đồ...

Nhiếp Vân biết đã sao chép được, tập trung chú ý nhìn sang.

Quả nhiên để hắn tìm được hình vẽ cùng bia đá trong tay giống nhau như đúc, chỉ bất quá không phải một phần năm của toàn bộ bản đồ, mà là một phần mười!

- Cái này... Chẳng lẽ là bản đồ của Họa giới?

Trong lòng Nhiếp Vân động một cái.

Địa phương chứa di tích của Hạo Viên trưởng lão là ở một Họa giới, cũng chính là Họa Tiên, chẳng lẽ cái bản đồ này... là bộ dáng của cả Họa giới?

Càng nghĩ càng cảm thấy đúng, lúc ở trên thuyền cổ, hắn quét qua Họa giới một cái, tựa hồ hoàn toàn giống bản đồ trước mắt.

- Hóa Huyết Trì thuộc về một bộ phận của Họa giới, nếu như đây thật là bản đồ mà nói, khẳng định có thể từ nơi này tìm được đường ra...

Trong lòng Nhiếp Vân toát ra một ý nghĩ, âm thầm suy đoán.

Hóa Huyết Trì thuộc về một bộ phận trong Họa Tiên, bản đồ thật lại ở đây, như vậy nhất định có thể ở trong đó tìm được đường ra.

- Bỏ ngụy tồn thật!

Nhìn vách tường sao chép ra được, tinh thần của Nhiếp Vân động một cái, văn lộ phức tạp phía trên ầm… một tiếng, xuất hiện biến hóa.

Rất nhiều bí văn nhỏ bé thông qua liên tiếp mới tạo thành hình vẽ to lớn, bỏ ngụy tồn thật, bí văn nhỏ bé biến mất, hình vẽ trở nên hết sức rõ ràng, dễ dàng nhìn ra cụ thể hội họa là cái gì.

- Nơi này...

Tìm một vòng, mắt Nhiếp Vân sáng rực lên.

Có bản đồ, kết hợp với đi đường của hắn mới vừa rồi, rất dễ dàng phát hiện rốt cuộc ở địa phương nào.

- Dựa theo bản đồ miêu tả, trước mặt không xa chính là đường ra...

Tìm được vị trí hiện thời của mình ở trên bản đồ, rất dễ dàng tìm được đường ra, Nhiếp Vân nhẹ nhàng cười một tiếng, nhắm đúng phương hướng, thẳng tắp đi tới.

Thời gian không lâu, một cánh cửa to lớn xuất hiện ở trước mặt.

Trên cửa có một thú vật to lớn, dử tợn đáng sợ, hai mắt đỏ tươi, để cho người ta choáng váng.

Chỗ miệng của nó, là một vật lớn chừng quả đấm.

- Đây là... đèn dầu?

Nhiếp Vân sửng sốt một chút.

Trong miệng nó ngậm gì đó, lại là một ngọn đèn dầu rất bình thường.

Trong Hóa Huyết Trì xuất hiện cửa đồng xanh đã rất kỳ quái, mặt trên còn có ngọn đèn dầu, để cho hắn không rõ vì sao.

Căn cứ bản đồ ghi chú, phía sau cửa chính là lối đi tiến vào Họa giới, nhưng mà thú vật này là có ý gì? Ngọn đèn dầu kia làm sao?

- Chẳng lẽ yếu điểm là đốt ngọn đèn dầu?

Ngọn đèn dầu để ở bên ngoài là dùng để đốt, nơi này để một cây, chỉ sợ cũng là loại tác dụng này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.4 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status