Tứ đại tài phiệt: Đăng ký kết hôn trễ

Quyển 9 - Chương 9: Kế hoạch tạo người

'À này, hôm nay bà nội nói gì với em vậy?' Cung Quý Dương đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, nói lảng sang chuyện khác.

'Anh đã phái người giám thị em rồi, chẳng lẽ anh không biết bà nội đã nói gì với em sao?' Sầm Tử Tranh làu bàu.

Cung Quý Dương véo nhẹ chiếc mũi xinh của cô, 'Nha đầu, anh đâu có tìm những người như Thượng Quan Tuyền đến giám thị em, sao lại biết được hai người rốt cuộc đã nói những chuyện gì!'

'Coi như anh vẫn còn lương tâm, nếu như anh thật sự tìm những người như Tiểu Tuyền thì em không thèm nói chuyện với anh luôn!' Sầm Tử Tranh tức giận trừng mắt nhìn hắn nói.

'Được được được, bà xã đại nhân dạy rất phải. Mau nói đi, bà nội nói gì với em?' Cung Quý Dương đưa hai tay lên trời ra vẻ đầu hàng, hành động này của hắn làm Sầm Tử Tranh bật cười.

'Ha ha ...' Sầm Tử Tranh rốt cuộc nhịn không được, tiếng cười bật ra từ chiếc miệng nhỏ nhắn của cô.

'Ừm ... nói nhiều lắm, bà nội là một người rất thân thiện và hòa ái ...' Cô đang nói mặt chợt hồng lên.

'Sao vậy?'

Cung Quý Dương thấy gương mặt đỏ bừng của cô, không khỏi xuân tâm dập dờn, hắn hỏi vẻ đầy hứng thú.

'Bà nội nói có một cách có thể khiến cho mẹ chấp nhận em ...' Cô càng nói giọng càng nhỏ, những tiếng sau cùng gần như không nghe được.

Cung Quý Dương thấy cô như vậy, trong lòng đương nhiên đã hiểu được tám chín phần nhưng vẫn tinh nghịch giả vờ hỏi: 'Cách gì?'

Đơn thuần như Sầm Tử Tranh nào có tâm tư sâu như Cung Quý Dương, cô ngây ngô trả lời: 'Bà nội nói em ... nói em ... nhanh có em bé ...'

Mặt Sầm Tử Tranh sớm đã đỏ như táo chín, thấy ánh mắt tà tứ mang đầy ý cười của Cung Quý Dương thì mặt cô càng nóng hơn.

'Anh cười cái gì chứ?' Sầm Tử Tranh huých tay vào ngực hắn, giả vờ tức giận nói.

Cung Quý Dương càng ép sát cô hơn, môi hắn kề sát bên tai cô, nói một cách ái muội: 'Anh có cười gì đâu, anh đang cảm thấy cách này ... hay cực. Anh cũng đồng ý ...'

Gần như là đồng thời bờ môi gợi cảm cũng đã đáp xuống môi cô sau đó trượt theo những đường cong duyên dáng nơi cổ cô ...

'Quý Dương, đừng ...'

Sầm Tử Tranh kinh hãi kêu lên một tiếng, nói thực lòng, cho đến lúc này cô vẫn cảm thấy có chút mệt mỏi.

Cung Quý Dương giữ chặt đôi tay bé nhỏ của cô kéo nó vòng qua cổ mình, cười tà ác: 'Anh phải cố gắng hơn nữa mới được ...'

Hắn vừa nói tay vừa đặt lên bụng cô, 'Anh đã chờ không được nơi đây dựng dục một đứa bé mang dòng máu của nhà họ Cung ...'

'Ghét! Em mặc kệ anh!'

Sầm Tử Tranh đẩy hắn ra, cô nằm xoay lưng về phía hắn, mặt úp xuống gối giấu đi sự ngượng ngùng.

Cung Quý Dương bật cười sảng khoái, hắn chỉ kéo nhẹ là chiếc áo choàng tắm đã trượt từ bờ vai mảnh mai của cô xuống, những nụ hôn dịu dàng trút xuống làn da trắng nõn mượt mà của cô như mưa ...

Sầm Tử Tranh thở rút một hơi, rất nhanh sau đó, chiếc áo choàng tắm đã hoàn toàn trượt khỏi người cô.

Thân thể với những đường cong yểu điệu và làn da trắng nõn mượt mà không tì vết dưới ánh đèn càng thêm quyến rũ đến mê người. Tầm mắt hắn dần trượt xuống dưới, thoáng dừng lại nơi đôi chân dài thon thả, bắp chân trắng nõn không tì vết, mắt cá chân xinh xắn, vẻ đẹp trước mắt hắn thuần khiết không nhiễm chút bụi trần, tinh khiết như một viên ngọc quý.

'Quý Dương ...'

Cô ngẩng đầu lên đôi mắt tà tứ tràn đầy ý cười của hắn, ánh mắt cô cũng tràn đầy tình ý, cái nhìn như vậy càng khiến đàn ông khó mà kìm chế.

'Tranh Tranh, tám năm trước thua thiệt em những gì anh sẽ bù đắp lại tất cả ...' Hắn trầm giọng nói, ngữ điệu mang theo vô hạn quyến luyến cùng áy náy.

Trong lòng Sầm Tử Tranh chợt dâng lên một tia buồn bã ...

'Nếu như con chúng ta còn trên đời, bây giờ cũng đã lớn lắm rồi ...'

Tiếng nói nghẹn ngào của cô chìm mất trong nụ hôn của hắn ...

'Tranh Tranh, lần này em sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương em nữa!'

Đêm rất yên tĩnh, gió thổi dìu dịu nhưng trong phòng ấm áp khôn cùng.

Ánh trăng ôn nhu chiếu vào khung cửa sổ sát đất, thế giới như bị ngăn cách bên ngoài chỉ còn lại hai người, hai trái tim cùng chung nhịp đập tạo nên một bức tranh uyên ương tuyệt đẹp.

***

Một đêm vô tận triền miên ...

Tờ mờ sáng, sắc trời vẫn còn chưa sáng hẳn, nằm trên chiếc giường êm ái và thoải mái nhưng Sầm Tử Tranh vẫn mở to đôi mắt đã cay xè, mãi vẫn không ngủ được.

Cô mất ngủ!

Tuy cơ thể đã cảm nhận được sự mệt mỏi và kiệt quệ nhưng cô vẫn không thể đi vào giấc ngủ.

Có quá nhiều chuyện cô nghĩ không ra ...

Từ lúc cô nghe chuyện của cha mình từ miệng của bố chồng thì lòng cô bắt đầu phập phồng không yên.

Thậm chí cô bắt đầu hoài nghi liệu mẹ mình có thật sự biết những chuyện này hay không? Nếu như bà biết, vì sao vẫn luôn giấu cô, nếu như mẹ sớm đã biết bố chồng, vì sao lúc gặp Quý Dương bà hoàn toàn chẳng có biểu hiện gì đặc biệt cả?

Chuyện này rõ ràng không hợp logic chút nào!

Rốt cuộc vấn đề là ở đâu chứ?

Suy đi nghĩ lại vẫn không nghĩ ra được một đáp án thích hợp.

Cô nghiêng người nhìn sang người đàn ông bên cạnh ...

Cung Quý Dương nằm bên cạnh cô, dây dưa cô cả đêm rốt cuộc hắn cũng thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.

Sầm Tử Tranh lẳng lặng đánh giá hắn ...

Môi mỏng dù trong giấc ngủ vẫn hơi nhếch lên thành một nụ cười thỏa mãn.

Đôi mắt đẹp đang nhắm lại, thiếu đi một phần bỡn cợt tà tứ thường ngày nhưng lại mang một vẻ quyến rũ rất riêng.

Nhưng cánh tay rắn rỏi của hắn vẫn đang vòng qua eo cô giữ chặt, tư thế mang tính chiếm hữu hoàn toàn ... dường như ngay cả trong giấc ngủ hắn cũng không định buông tay với cô.

Một niềm hạnh phúc chợt trào dâng trong lòng ...

Sầm Tử Tranh vừa đưa tay định vuốt ve gương mặt tuấn dật dù trong giấc ngủ vẫn hút hồn người kia thì chuông điện thoại chợt reo lên. Tuy tiếng chuông đã được cài đặt rất nhỏ nhưng trong buổi sáng sớm yên tĩnh, Sầm Tử Tranh vẫn nghe rất rõ ràng ...

Là điện thoại của cô đang reo!

Giờ này lại có ai gọi điện thoại cho cô chứ?

Rón rén nhấc cánh tay của Cung Quý Dương ra khỏi người mình rồi lại rón ra rón rén bước xuống giường nhấc điện thoại lên. Khi nhìn thấy cái tên đang hiển thị trên màn hình thì người chợt cứng đờ ...

Cắn mạnh cánh môi, mắt cô nhẹ liếc qua Cung Quý Dương đang ngủ say trên giường sau đó Sầm Tử Tranh cầm lấy điện thoại bước ra khỏi phòng ngủ.

Cánh cửa phòng nhè nhẹ đóng lại nhưng Sầm Tử Tranh không biết khi bóng cô vừa khuất sau cánh cửa phòng ngủ thì người mà cô nghĩ là đang ngủ say sưa trên giường kia chợt mở mắt ra ... đôi mắt so với bầu trời còn thâm thúy sáng ngời mang theo một suy nghĩ sâu xa nhìn theo bóng lưng đã biến mất sau cánh cửa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 6 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status