Đọc truyện Thật ra em không vui - Chương 3

Thật ra em không vui

Chương 3: Không thích



Đứng khoảng 15 phút sau, thì Nhã Thiên trở về. Thấy cô bạn đang co rúm ngồi trước cửa nhà cô liền hốt hoảng chạy tới:

- Này này, sao lại ngồi đây 

- Cậu đi đâu nãy giờ vậy? Gọi thì không được? - Cô đứng dậy nói -

- Mình mang quần áo lên cho mẹ. 

- Ủa? Mang lên chi vậy?

- Mẹ mình hôm nay trực ca đột xuất ở bệnh viện nên phải mang đồ vào cho mẹ. Mà thôi vào nhà đi, trời lạnh lắm đó. 

Nói xong, Nhã Thiên mở cửa cho Mạc Danh vào nhà. Tất nhiên, nhà bạn cũng như nhà mình, cô đi thẳng lên phòng và quấn chăn lại. 

- Ừ ừ. Tự nhiên dữ dằn.

Mạc Danh cười khì khì, phòng của Nhã Thiên ở trên tầng 2. Khi cô mở cửa ban công thì có những đợt gió ùa vào, nghe rõ cả tiếng lá cây xào xạc ở bên dưới. 

- Ở đây chút đi, tắm cái - Nhã Thiên quay sang nói rồi đi xuống lầu -

Mở cửa ban công, cô bước ra ngoài. Nhìn trời, nhìn sao, nghe những tiếng gió xào xạc, tâm hồn cô bỗng ngưng đọng lại. Cô cảm giác hình như cuộc sống của cô đang dần thay đổi. 

Vẫn ánh nhìn ấy, anh đã nhìn cô nãy giờ. anh nhìn cô gái mới buổi sáng thì hoạt động miệng liên tiếp còn bây giờ, đôi mắt to tròn ấy đang nhìn xa xôi về một hướng. Môi anh nhếch nhẹ lên.

Cô có cảm giác có ai đó đang nhìn mình, cô thoát khỏi suy nghĩ của mình và nhìn xung quanh. Ừ cô bắt gặp ánh mắt ấy, ánh mắt đang nhìn cô với một vẻ trìu mến. Còn cô thì nhận ra tên đó chính là Hiểu Minh mà sáng nào cũng cho cô ăn một cục tức chà bá, cô liền trừng mắt mở to ra liếc cho Hiểu Minh một cái thật sắc rồi bỏ vào. Anh vẫn cười, nhưng có lẽ nụ cười này tươi hơn trước. 

Nhã Thiên tóc mới gội, bước vào phòng. Thấy vẻ mặt của cô bạn mình không được vui. 

- Sao vậy? - Cô liền ngồi xuống cạnh giường và hỏi -

- Thằng cha Hiểu Minh gần nhà cậu à?

- Ừ. Tớ có nói cho cậu rồi mà.

- Tức vậy? Đi đâu cũng gặp bản mặt đáng ghét đó. Tức thật chứ - Cô nhảy đành đạch trên giường -

Nhã Thiên cười và đi ra ban công, cô không thấy ai cả.  Từ khi Hiểu Minh chuyển về gần nhà mình, cô chưa bao giờ thấy anh đứng ngoài ban công cả. Tại sao cô bạn mình vừa mới tới lại thấy được anh? Trong lòng cô buồn nhẹ nhưng phút chốc cũng qua.

- À? Đến tìm tao chi vậy?

- Tao để quên xấp đề cương ở nhà mày. Giờ lết xác lên lấy. Không thì mai ngồi sổ đầu bài nữa là ức chế.

- Mẹ tao đi công tác rồi. Lại phải ở nhà ngủ một mình. Haizzz... - Cô nằm xuống giường -

- Mẹ tao cũng đi vắng rồi. Tối qua đây ngủ với tao. 

- Ừ. Cũng được. Lát mày cho tao mượn xe, lết xác về lấy đồ với quần áo mai đi học cái. 

- Mà thôi, giờ mày về lấy đi. Trong khi đó tao đi nấu ăn. Chìa khóa tao để bên bàn học

- Ừ.

Dắt chiếc xe đạp điện ra một cách mệt mỏi, khóa cửa cổng cho Nhã Thiên xong thì lúc đó Hiểu Minh từ tòa nhà cao tầng đi ra. Anh nhìn cô, cô nhìn anh. Rồi cô mở khóa bỏ đi và không quên quăng lại cho anh một cái liếc. Chật vật về nhà lấy xong đồ đạc cô quanh lại nhà Nhã Thiên, bây giờ Nhã Thiên nấu ăn cũng đã xong, dọn ra trên ban công tầng 2 của cô. 

- Thiên thần đã quay lại - Vừa nói vừa chạy ùa vào nhà -

- Lên ban công ăn cơm đi.

- Sao lại lên ban công?

- Lên trên ngắm phong cảnh hữu tình, tao với mày ăn cho lãng mạng.

- Ừ ừ. Tao đang lạnh sắp chết. Quên mượn áo khoác mày rồi.

.......

- Oa.. Nhã Thiên nấu ăn nhiều thật. Nhìn ngon nữa chứ. 

Nhã Thiên và Mạc Danh hai cô bạn đã chơi với nhau từ rất nhỏ, Nhã Thiền hiền hơn, ít nói hơn. Còn Mạc Danh thì khác, cô đã thông minh lanh lợi từ bé.

Mạc Danh là một cô gái có nước da trắng, đôi mắt to, sống mũi vừa, và chiếc miệng xinh xắn có chiếc răng khểnh xuất hiện mỗi khi cô cười. Cô cao và hơi mũm mĩm, không giống như Nhã Thiên có một thân hình đẹp từng vòng. Tính cách của Mạc Danh hơi dữ dằn một chút, nhưng cô sống rất nhẹ nhàng, mặc dù người đó cô có ghét đến cỡ nào nhưng mỗi khi gặp nạn nếu giúp được cô sẽ giúp, nói nhiều và nhí nhảnh là tính cách đặc trưng khi nhìn vào cô. Cô cũng có rất nhiều chàng trai đã để ý tới cô, nhưng với tính cách quá trẻ con, cô không thích ai sẽ buồn vì mình nên cô đã từ chối, suy nghĩ non nớt của cô là '' Trong phim, yêu rồi chia tay, rồi lại khóc, buồn. Cô sợ, cô sẽ bị như vậy hoặc một ai khác vì mình mà bị như vậy '' nên cô không dám nhận hoặc thích một ai cả, mặc dù cô rất nhìn '' trai đẹp ''.

- Nè, mày thấy Hiểu Minh như thế nào? - Nhã Thiên mở lời nhẹ nhàng -

- Xấu, chảnh, đáng ghét. - Vừa nhai cô vừa phán ra 4 từ xanh lè -

- Cũng được mà, đâu đến nỗi thế. 

- Ừ. Cô thích người ta thì trong mắt cô cái gì của người ta mà chả đẹp.

- Này. quá đáng nha.

- Nói thật đi, thích người ta mà? Còn để tao nể tình mày, vớt vác được vài điểm hạnh kiểm. 

- Ừ. Có chút chút. Tao cảm thấy nóng trong người, và tay tao cứ đan rối lại mỗi khi đứng bên cạnh Hiểu Mình.

- Ừm. Đứng bên cạnh nó tao cũng nóng trong người, 2 tay cứ đan rối lại để kiềm không cho nó một trận, nhìn cái bản mặt thằng hot boy mới là không biết sao máu tao trào lên não.

- Mày không thích Minh à?

- K-H-Ô-N-G T-H-Í-C-H, rất ghét nữa là đằng khác - Cô nhấn mạnh từng chữ -

Nhã Thiên cười tươi, vì cô bạn mình đi đâu cũng ghét người này người nọ, thật là quá con nít.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status