Đọc truyện Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 25

Ta muốn đến Cửu Châu

Chương 25

Thương Tiêu chưa bao giờ khiến Nhược Nhất phải chịu thiệt.

Chưa bao giờ. Khi hai người cãi nhau, phần lớn là Thương Tiêu vào bếp nấu mỳ suông cho Nhược Nhất. Trước đây, khi Nhược Nhất cứu Tử Đàn, Thương Tiêu đã vào lòng đất bắt chuột lửa làm áo choàng cho cô; Nhược Nhất gặp nguy hiểm, cũng là Thương Tiêu không rời nửa bước, ở bên bảo vệ cô; cho dù bây giờ, yêu lực đã suy yếu nhưng hắn vẫn bất chấp mọi nguy hiểm, hóa thành một kiếm khách áo đen đi theo cô suốt quãng đường.

Thương Tiêu chưa bao giờ để cô chịu thiệt. Chỉ là, trong lòng hắn vẫn còn một nữ tử khác mà thôi – một nữ tử mà Nhan Nhược Nhất không thể sánh kịp; một nữ tử sắp lìa đời nhưng Thương Tiêu cũng không rời bỏ; một nữ tử đủ tư cách để cùng Thương Tiêu hưởng cuộc sống tự do tự tại.

Nhược Nhất thừa nhận mình ghen tỵ, ghen tỵ không giấu giếm.

“Nàng đang oán hận ta trước kia…”.

“Không hận nữa”. Nhược Nhất ngắt lời Thương Tiêu, vẻ mặt lạnh lùng, nụ cười có chút tàn nhẫn, “Biết chàng sống không tốt, ta không hận nữa”.

Sắc mặt Thương Tiêu tái nhợt trong thoáng chốc, đôi mắt màu tím trống rỗng. Biểu cảm này có chút giống với ảo cảnh mà Nhược Nhất mơ màng nhìn thấy khi nhảy xuống từ đỉnh U Đô sơn. Trong lòng cô bỗng nảy sinh khoái cảm báo thù cùng nỗi đau âm ỉ. Nhược Nhất khó nhọc lết từng bước lên bậc thềm, thở hổn hển: “Thương Tiêu, ta tới Anh Lương để xin thuốc cho chàng. Có người nói với ta, chàng nhập ma là vì ta. Nhưng ta không tin, người nói ra lời ấy chắc chắn không hiểu tính chàng. Mất đi một Nhan Nhược Nhất, vẫn sẽ xuất hiện hàng ngàn hàng vạn Nhan Nhược Nhất khác chờ chàng chọn lựa. Chàng sẽ nhập ma dễ dàng như vậy sao?”.

Mồ hôi ngấm vào khiến vết thương sau lưng nhói đau, Nhược Nhất đi chậm hơn một chút. Thương Tiêu đứng im không nhúc nhích, khoảng cách giữa họ càng lúc càng xa.

“Nhưng cho dù lời đồn này là thật hay giả, ta vẫn cứ tự đa tình một lần, coi như đó là bản lĩnh của ta. Bây giờ giúp chàng xin thuốc, cũng coi như là ta đang ‘xử lý’ những gì còn sót lại của lần trước. Vốn dĩ, ta và Tử… ta và Hàn Ngọc chủ đại nhân của chàng đã nói với nhau rồi, hai tháng sau đưa thuốc tới U Đô sơn, bây giờ chàng tới đây, ta cũng không cần đi nữa. Bây giờ ta bị thương như vậy, chỉ có thể nhờ sự giúp đỡ của mọi người để tới Anh Lương sơn dưỡng thương. Tới lúc ấy, chàng uống thuốc, ta dưỡng thương, chúng ta đường ai nấy đi. Còn về việc chàng hạ dấu ấn gì gì đó cho ta… thì cứ để vậy đi”. Nhược Nhất cười: “Ta mang mạng sống của mình ra đùa với chàng lần cuối cùng, có thể khiến chàng vui vẻ rồi chứ?”.

Nói rồi, Nhược Nhất quay người nhìn Thương Tiêu thì thấy khuôn mặt trắng như tuyết của hắn có chút đờ đẫn, cụp mắt nhìn bậc thềm đá xanh dưới chân. Im lặng rất lâu, hắn mới khàn giọng nói: “Nhan Nhược Nhất, nếu nàng nghĩ giống như những gì nàng nói… vậy hà tất phải nhảy vào bụng Cửu Man để tìm ta?”.

Nụ cười trên mặt Nhược Nhất trở nên cứng đờ. Từ trước tới nay, lời nói của Thương Tiêu đều có thể uy hiếp cô. Hà tất, đúng vậy, cô hà tất phải làm vậy? Nhược Nhất có hàng nghìn hàng vạn lý do từ bỏ Thương Tiêu, chỉ có lý do “yêu” khiến cô tiếp tục kiên trì. Chỉ một lý do ấy có thể khiến nghìn vạn lý do kia bị đánh cho tơi bời, thảm hại.

“Thương Tiêu”. Nhược Nhất cười rất dịu dàng: “Ta không nỡ để chàng chết, bởi vì ta không quên được hồi ức trước đây, không quên được cảm giác mỗi giọt máu của ta đều kêu gào rằng ta yêu chàng…”.

Đôi mắt màu tím lóe sáng, Thương Tiêu ngẩng đầu nhìn Nhược Nhất.

“Vì thế, bây giờ ta phải cố gắng hết sức để từ bỏ chàng”.

Trong bầu không khí yên tĩnh, chỉ có giọng nói tựa như ảo mộng của Nhược Nhất vẫn tiếp tục vang lên: “Ta từ bỏ chàng, chàng cũng buông tha cho ta, có được không? Nếu gặp mặt, tốt nhất là coi đối phương như người xa lạ”. Câu nói này giống như con dao hai lưỡi sắc nhọn, cũng không biết sẽ cứa ai máu me đầm đìa.

Cuối cùng Nhược Nhất cũng khó nhọc leo hết bậc thềm đá xanh. Cô đứng dưới sơn môn sừng sững, ngoảnh đầu nhìn Thương Tiêu vẫn ở nguyên chỗ cũ. Vì khoảng cách quá xa nên Nhược Nhất không nhìn rõ nét mặt của hắn. Nhược Nhất nhếch mép, chàng nhìn đi, không ai đỡ dìu nhưng ta vẫn có thể bước lên được. Nhan Nhược Nhất không kiên cường nhưng lại vô cùng bướng bỉnh.

Trước mặt Thương Tiêu, cô cũng chỉ có thể bướng bỉnh để chứng minh bản thân mạnh mẽ.

“Mời quý khách vào trong”. Tiểu đồng áo xanh cung kính đi trước dẫn đường, Nhược Nhất theo y đi qua một hành lang rất dài và rộng, cuối hành lang có một đại điện, chính giữa đại điện có một chiếc ghế lớn ở trên đài cao. Không gian bài trí trang nghiêm như hoàng đế lâm triều này khiến Nhược Nhất cảm thấy có chút áp lực. Tiểu đồng áo xanh bảo Nhược Nhất chờ trên điện rồi tới sảnh phụ bẩm báo Anh Lương chủ.

Trong lúc chờ đợi, Nhược Nhất ngắm nghía cách trang hoàng của đại điện, những đồ trang trí bằng đồng thau được bố trí một cách quy củ ở từng góc, có thể nhận ra chủ nhân nơi này là một người vô cùng cẩn thận và tinh tế.

Chờ thêm một lúc, Anh Lương chủ vẫn chưa tới, Thương Tiêu chậm rãi bước vào đại điện. Nhược Nhất không nhìn hắn nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng đang nhìn mình. Chẳng bao lâu sau, trong sảnh phụ trở nên ồn ào.

Rèm cửa vừa được vén lên, vài mỹ nữ mặc váy xanh nhạt đi ra, ai cũng xinh đẹp. Nhược Nhất tò mò nhìn theo, Nguyệt Hoàng nói Anh Lương chủ là một tay tính khí cổ quái, nhưng đến tận bây giờ, tất cả đều hết sức bình thường, cách trang hoàng trong phòng, kiểu nữ nhân mà hắn thích… Người cuối cùng bước ra khỏi sảnh phụ là một thiếu nữ áo vàng. Dung mạo, tư sắc của nàng ta không có gì khác biệt so với mấy người trước đó. Chỉ là nàng ta đang bế một đứa trẻ sơ sinh mày rậm mắt to.

Người hơn hai nghìn năm trăm tuổi sinh một đứa con. Trong lòng Nhược Nhất liền cảm thấy ông lão này thật vĩ đại. Nữ tử áo vàng bế đứa bé lên chiếc ghế ở đài cao, nắm tay chân mũm mĩm trắng trẻo của nó, đặt nó ngồi trong tư thế “uy nghiêm”.

Nhược Nhất thấy nực cười, một đứa con nít thì biết gì tới phô trương uy thế. Đặt nó ngồi ở tư thế uy nghiêm như vậy, lát nữa nó nghiêng đầu ngủ, rớt dãi chảy ròng ròng, chẳng phải vẫn lộ nguyên hình sao.

“Ngươi chính là Nhan Nhược Nhất?”.

Nhược Nhất chớp mắt nhìn mấy mỹ nữ cúi đầu nhướn mày rồi lại nhìn đứa bé ngồi trên đài cao, chỉ thấy nó mở miệng nói líu ríu: “Nhìn cái gì mà nhìn, đang hỏi ngươi đấy, có phải ngươi tên là Nhan Nhược Nhất không?”.

Trẻ… trẻ sơ sinh nói chuyện. Thôi được, đây là Cửu Châu, không có gì là kỳ lạ. Nhược Nhất nén nỗi kinh ngạc trong lòng, nói: “Đúng, ta đến gặp Anh Lương chủ. Xin hỏi, ngươi, à, cha ngươi khi nào…”.

Đứa bé đột nhiên lườm Nhược Nhất, bực bội vì bị xúc phạm, hắn đập ghế thật mạnh, gào lên giận dữ: “Lão tử chính là Anh Lương chủ! Chính là lão tử! Cha, cha cái tiên sư nhà ngươi!”.

Nhược Nhất trợn mắt há mồm nhìn hắn. Anh Lương chủ là đứa bé này?

Nữ tử áo vàng bên cạnh khẽ vỗ ngực hắn: “Chủ tử bớt giận. Cô nương đây chắc chắn là không biết tình hình của chủ tử nên đã vô tình nói thế”.

Anh Lương chủ tức giận lườm Nhược Nhất rồi lại liếc nhìn Thương Tiêu sắc mặt tỉnh bơ, cố gắng nuốt cục tức xuống: “Thôi, nể tình ngươi lần đầu mạo phạm, ta không tính toán với ngươi”. Anh Lương chủ nguôi giận, quan sát Nhược Nhất: “Lúc nãy ta còn ngửi thấy mùi của Nguyệt Hoàng, nàng ấy đến cùng với ngươi?”.

Vì không biết giữa Nguyệt Hoàng và sư môn có hiềm khích gì, Nhược Nhất cân nhắc câu chữ rồi nói: “Tỷ ấy… ồ, lúc ở trước sơn môn nói là có việc gấp nên đi rồi”.

Sắc mặt Anh Lương chủ biến đổi, bỗng nhiên đứng dậy, đôi chân non nớt vì không có sức chống đỡ cơ thể mũm mĩm nên lại ngã “rầm” xuống chiếc ghế rộng lớn, lông mày cau lại, hắn bĩu môi, bộ dạng muốn khóc mà không ra nước mắt.

Đúng là đứa trẻ non nớt mà! Nhược Nhất rất thích bộ dạng ấy của hắn.

Nữ tử áo vàng dỗ dành: “Chủ tử đừng vội, nếu Nguyệt Hoàng chịu xuất hiện gần Anh Lương, có lẽ đã nghĩ thoáng hơn rất nhiều. Hôm sau đệ tử tìm cơ hội đi nói chuyện với tỷ ấy”.

“Ồ”, Anh Lương chủ đáp một tiếng. Một lúc lâu sau, Anh Lương chủ đưa tay ý bảo nữ tử áo vàng bế hắn, không thèm nhìn Nhược Nhất một cái, nói: “Hôm nay ta không có tâm trạng bàn chuyện với các ngươi, các ngươi tự đi tìm phòng ở, hôm khác bàn tiếp”.

Nhược Nhất giật giật khóe miệng… Này, đãi khách kiểu gì vậy, có đúng là ngươi đã sống hai nghìn năm trăm năm rồi không?

“Tìm một đại phu”. Khi họ sắp quay về sảnh phụ, bỗng nhiên Thương Tiêu mở miệng, “Cần ngay bây giờ”.

“Ngươi tự vào dược phòng mà kiếm, muốn chọn ai thì chọn”. Nghe khẩu khí này, Thương Tiêu và Anh Lương chủ có vẻ thân quen.

Tuy Anh Lương chủ nói họ tự đi tìm phòng ở, nhưng cuối cùng vẫn là tiểu đồng áo xanh đưa Nhược Nhất và Thương Tiêu về phòng. Nhược Nhất về phòng, cô nằm chưa được bao lâu thì một nữ tử áo trắng gõ cửa.

“Cô nương, ta là y nữ ở phòng thuốc, ta tới xem vết thương cho cô nương”.

Nhược Nhất sững người, nhanh vậy sao?

“Vào đi”.

Đó là một y nữ rất giỏi, rất nghiêm túc, vào phòng không nói một câu nhảm nhí, chỉ chẩn mạch và thay thuốc cho Nhược Nhất.

Là y nữ Thương Tiêu tìm cho mình sao? Nhanh như vậy đã tới rồi, chắc chàng tới phòng thuốc chọn y nữ trước rồi mới về phòng. Nhược Nhất không khỏi gượng cười, đúng là chàng không để mình chịu thiệt, mình đã nói những lời làm tổn thương chàng, vì sao chàng vẫn đối tốt với mình?

Nhược Nhất nghĩ: Thương Tiêu, nếu chàng thật sự bận tâm tới ta như vậy, vì sao trước kia có chết cũng không chịu mở cửa động ấy? Còn bây giờ chàng lại làm ra vẻ si tình đến thế… khiến ta cảm thấy chàng giống như đang bố thí cho ta vậy.

“Cô nương, vết thương này vốn được xử lý rất tốt, do mồ hôi ngấm vào nên bị nhiễm trùng, tôi đã thay thuốc cho cô nương rồi, nếu không có gì bất trắc, trong vòng năm, sáu ngày là vết thương có thể đóng vảy. Mấy ngày này tốt nhất cô nương đừng để vết thương dính nước, ít vận động một chút. Về ăn uống, tôi sẽ nói với nhà bếp, cô nương có phải kiêng món nào không?”.

“Không”. Nhược Nhất vừa đáp vừa nghĩ, thì ra Nguyệt Hoàng là đệ tử của Anh Lương, chả trách tỷ ấy có thể xử lý vết thương tốt như vậy. Cô nhìn y nữ lặng lẽ sắp xếp đồ, bỗng tò mò hỏi: “Cô nương biết Nguyệt Hoàng không?”.

“Nguyệt Hoàng sư tỷ là đệ tử mà chủ tử ưng nhất, dĩ nhiên ta biết”.

“Vậy chắc cô nương biết vì sao tỷ ấy rời xa sư môn đi phiêu bạt bên ngoài chứ?”.

“Chủ tử cầu thân với Nguyệt Hoàng sư tỷ, nhưng sư tỷ không có ý với chủ tử nên thu dọn đồ đạc bỏ đi”. Y nữ thản nhiên trả lời, “Cô nương nếu không còn chuyện gì khác thì ta xin cáo từ”.

“A! A… ừm”. Nhược Nhất như bị sét đánh bên tai, ngơ ngác nhìn y nữ ung dung rời bước. Cầu… cầu thân. Lẽ nào, đây chính là tình sư đồ trong truyền thuyết…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status