Niếp môn

Chương 87: Người đàn ông trung niên

Ngải Tư nhìn thấy bọn họ, trên mặt hoảng sợ vạn phần, hai chân không ngừng đạp, đôi mắt mở ra rất tròn, ấp úng muốn nói cái gì đó, nhưng băng dán ngoài miệng làm cho hắn không thể nói ra tiếng.

Con số trên mặt hòm bom không ngừng giảm bớt, Niếp Tích lo lắng cả da đầu cũng run lên từng trận, hắn vừa muốn chạy tới.

“Không được cử động! Để anh đến!” Niếp Ngân hét lớn một tiếng, chặn trước mặt Niếp Tích, để hắn ở phía sau.

Niếp Ngân là người xuất thân từ BABY-M, loại kỹ thuật sách đạn này cũng là môn bắt buộc phải học, nhưng mà chỉ còn lại hai mươi mấy giây, với đoạn thời gian như vậy. muốn gỡ thật khó như lên trời.

Niếp Tích bất đắc dĩ đứng ở tại chỗ, hắn biết mình đối với loại chuyện này hoàn toàn không quen, chỉ có thể đem tất cả hy vọng đặt lên người anh trai, nhưng hắn lại sợ Niếp Ngân vì cứu bạn hắn mà bị thương, dù sao cũng chỉ còn lại hai mươi mấy giây nữa.

Trong đôi mắt hắn đã hiện lên tơ máu hồng, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, hai bàn tay nắm thật chặt, cắn răng.

Còn người trung niên kai, ngồi xổm ở cửa, không ngừng dùng súng giết địch.

Niếp Ngân vỗ vỗ bả vai Niếp Tích trấn an, khuôn mặt ngưng trọng, nhanh chóng tiến đến bên người Ngải Tư, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm hòm bom, trong đầu phân tích nhanh cấu tạo bom.

Mà khi hắn tiếp cận Ngải Tư, trên mặt Ngải Tư càng thêm hoảng sợ, ở ghế trên giãy dụa lợi hại hơn, tuy rằng mở không nổi miệng, nhưng vẫn “ưm ưm” kêu, mũi cũng chảy cả máu ra.

Niếp Ngân chần chờ, trước tiên hắn bỏ băng dán Ngải Tư ra.

“Không được đụng! Con số là giả! Đây là cạm bẫy!” Khi băng dán còn không có hoàn toàn kéo xuống, Ngải Tư đã liền liều mạng hô.

“Cạm bẫy?!” Tất cả cả mọi người ở đây đều sửng sốt, không hiểu ý câu nói vừa rồi của Ngài Tư, mà lúc này trên mặt bom con số hiển thị còn hai giây.

Trên mặt Niếp Ngân không hiện một tia hờn giận, dùng hết toàn thân khí lực nhảy về phía sau áp mặt vào tường, Niếp Tích trừng lớn hai mắt tuyệt vọng, không cam lòng mà ghé sát vào tường, hai tay ôm đầu, mà người trung niên ở trước cửa, lăn trên mặt đất một vòng, trốn ra ngoài cửa, toàn thân cơ thể mọi người toàn căng thẳng, vạn phần khủng hoảng.

Qua hơn mười giây.

Không có tiếng vang.

“A! Thượng Đế của tôi! Trái tim tôi như nhảy ra ngoài. Quả nhiên không nổ.” Ngải Tư thở hổn hển, an ủi mình cười cười.

Niếp Tích ngẩng đầu, nhìn Ngải Tư vẫn còn sống, thở phào một hơi, cũng kích động bật cười:“Tên hỗn đản này!” Rồi đứng lên, đang định chạy tới Ngải Tư.

Ngải Tư nhìn thấy Niếp Tích chạy tới, trên mặt lại khủng hoảng, mở lớn hai mắt, hai chân dùng sức đạp loạn, thịt trên cái bụng run lên:“Ai! Cậu đừng lại đây! Trăm ngàn đừng tới đây!”

Niếp Tích hiểu được người Ngải Tư kia, lúc bình thường sẽ không thích mình tới gần hắn, cho nên không để ý đến lời nói của hắn, vẫn tiếp tục đi tới.

“Tích! Không được đi tới!” Niếp Ngân cản Niếp Tích, từ mặt đất đứng lên, cũng không lập tức làm gì, đôi mắt chin ưng lợi hại quan sát chung quanh phòng.

“Cạm bẫy là ý gì?” Hắn lạnh lùng mở miệng, làm cho Ngải Tư có thể cảm nhận đầy đủ được khí thế người anh trai trong truyền thuyết của Niếp Tích.

“Con số trên mặt bom mặt này là dùng để che dấu, trên thực tế nó chỉ cần một lúc tiếp xúc hai độ ấm, sẽ nổ mạnh.” Ngải Tư cuống quít giải thích.

“Nói cách khác, vừa rồi chỉ cần anh ấy hoặc là tôi va chạm vào bom, chúng ta liền sẽ mất mạng.” Niếp Tích trầm xuống, trong lòng vừa nghĩ vừa sợ.

Ngải Tư gật gật đầu:“Bọn họ nói dùng phương pháp bình thường thì không giết được hai người.”

“Tên La Sâm ti bỉ này!” Niếp Ngân gầm nhẹ một tiếng, sau đó tuần tra một vòng trong phòng, lại lo lắng hỏi:“Hai người bọ họ đâu?”

“Hai người bọn họ?” Trên mặt Ngải tư lộ ra vẻ khó hiểu.

“Tu Nguyệt và một cô gái khác ấy?” Niếp Tích cũng lo lắng cơn cường thịnh trở lại một lần nữa.

“Tu Nguyệt! Cô ấy không phải được anh cứu đi rồi sao? Hơn nữa một cô gái khác là ai? Tôi chưa từng thấy.” Ngải Tư thật thà nói.

“Tôi? Cứu Tu Nguyệt?” Lần này trên khuôn mặt Niếp Tích hiện lên một dấu chấm hỏi.

“Tôi luôn luôn giả bộ bất tỉnh, cho nên nghe được bọn họ nói là cậu cứu Tu Nguyệt đi, bọn họ thực mạnh, còn tìm rất nhiều người đến giết các cậu, chuyện bom này tôi cũng giả bộ bất tỉnh nên mới nghe được.” Ngải Tư nói tiếp.

Mặt Niếp Tích mờ mịt, khó hiểu nhìn anh trai, Niếp Ngân cũng đang suy nghĩ sâu xa, hai anh em nhìn nhau một chút, lại cùng nhau nhìn về phía người trung niên ở cửa kia.

Người trung niên cũng thực sốt ruột, nhưng vẫn lễ phép như cũ:“Ngân thiếu gia, Tích thiếu gia, chuyện này tôi cũng không rõ.”

“La Sâm ở đâu?” Niếp Ngân vội vàng hỏi một câu, trong mắt vô cùng lo lắng rồi hiện lên hỏa diệm.

“Vài người bọn họ đã rời khách sạn rồi, tôi nghe chính mồm bọ hắn nói.” Âm thanh Ngải Tư trả lời có chút chột dạ, rõ ràng là bị cảm xúc của Niếp Ngân làm kinh sợ.

Niếp Ngân đánh một quyền nện trên bàn bên cạnh, chiếc mặt bàn gỗ hiện ra một vạch so le không đồng đều nhô lên.

“Ngân thiếu gia, Tích thiếu gia, chúng ta rời khỏi nơi này trước đã, tôi mang những người đó đến, hẳn là ở dưới chống đỡ không được bao lâu.” Người trung niên dựa vào ở khung cửa, nói chuyện đồng thời hai mắt luôn nhìn trái phải.

“Lúc trúc, tôi đã muốn kêu máy bay trực thăng tới đón chúng ta rồi.” Niếp Ngân thấp giọng phân phó một câu, khôi phục lại bình tĩnh trên mặt, sau đó chạy ra ngoài cửa.

“Tôi biết, nơi này có một thang máy có thể đi lên sân thượng, cũng là nối đi duy nhất lên trên đó.” Người trung niên vội vàng nói, đứng ở trước họ dẫn đường.

Người trung niên đi tuốt đằng trước, Niếp Ngân ở cuối cùng, phụ trách nhìn chằm chằm phía sau, Niếp Tích túm Ngải Tư đi ở giữa, đầu Ngải Tư chỉ có thể cố ngưỡng, đi như vậy thật không tiện.

Dọc theo đường đi, sát thủ không ngừng mà nhảy tới, lại không ngừng bị giết, may mà tất cả mọi ngươi đến nay đều không bị thương, bất quá đạn trên súng bây giờ đã dùng hết, lựu đạn cũng đã hết.

Trải qua bao nhiêu khó khăn, đi qua một đoạn đường, khi mọi người thấy được cái thang máy đi lên sân thượng, lúc này, Niếp Tích chạy nhanh vài bước, đi đến trước mặt ấn cái nút, sau đó lưu loát quay người lại, giơ súng lên để tại trán người trung niên.

Người trung niên sửng sốt, lùi về phía sau, nhưng mà lại có một khẩu súng, để tại gáy hắn.

“Đến tột cùng ngươi là loại người nào?” Niếp Ngân phía sau hắn quát lạnh một tiếng, hơi thơ âm trầm làm cho người ta không rét mà run.

Đôi mắt người trung niên trói chặt, trong ánh mắt lại không hề sợ hãi:“Tóm lại không phải địch. Không có thời gian, lên thang máy đi.” Nói xong, hắn đi về phía trước, nhưng súng Niếp Tích không thu trở về.

Người trung niên nhìn thấy hai anh em căn bản không có ý bỏ qua, bình tĩnh nói:“Chủ nhân phân phó quá, nhất định phải cam đoan tính mạng hai thiếu gia an toàn, cũng phân phó quá không được lộ ra thân phận mình.”

Hai anh em vẫn như cũ không buông súng, gắt gao theo dõi hắn, cửa thang máy đã mở ra, cách đó không xa một đám sát thủ phái tới, người trung niên lo lắng bất đắc dĩ thâm hô một hơi.

“Tôi là do Thâm thiếu gia phái tới.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status