Đọc truyện Người yêu ơi đi nào - Chương 44

Người yêu ơi đi nào

Chương 44: Phá kén


Khi màn đêm buông xuống ngày hôm sau, bọn cương thi nhỏ ngoi lên khỏi đáy biển. Mắt xanh và Quan Thế Âm cũng lên bờ. Lúc đó Xảo Nhi đã mang dược liệu đưa đến trước trận pháp của Phàn Thiếu Hoàng. Một đám tiểu yêu tôm cua giúp khuân lò luyện đan đến, bắt đầu bào chế thuốc theo chỉ thị của Phàn Thiếu Hoàng.

Quan Thế Âm không ngừng đi qua đi lại trước lò luyện đan. Bộ trang phục trắng càng nhợt nhạt trong đêm mùa xuân rét lạnh, nhưng tiếng nói lại hài hước "Ôi chao, bạn tiên Ứng Long. Khó trách người ta phải nhìn cậu với cặp mắt khác xưa. Trước đó vài ngày bạn tiên còn uy phong lẫm liệt. Hôm nay nhìn lại đã trở thành một kẻ tù tội... Điều này thật sự là ba mươi năm gì tây, ba mươi năm gì đông rồi. Đây chính là nhân quả tuần hoàn, báo ứng đúng đắn mà."

Trong trận Phàn Thiếu Hoàng trợn to hai mắt "Nói ít chút đi."

Quan Thế Âm cũng không buồn để ý, khoác tay lên vai Xảo Nhi, tư thế vô cùng thân mật "Cống Hề chân nhân, có thể theo bần tăng đi dạo khắp nơi chút hay không? Cùng nhau thưởng thức biển đêm nhé?"

Xảo Nhi đồng ý nhưng Mắt Xanh lại không cho. Một hồi lâu câu nói của Phàn Thiếu Hoàng càng khiến cho Mắt Xanh đột nhiên giận dữ. Trong trận Phàn Thiếu Hoàng nói thản nhiên "Quan Thế Âm có thể là nam cũng có thể là nữ đấy.”

Lúc nói lời này hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay của Quan Thế Âm đang khoác lên vai Xảo Nhi, hàm ý rất rõ ràng -- Này cương thi, chặt cánh tay đó đi!

Quan Thế Âm ngượng ngùng rút canh tay lại nhưng vẫn tiếc nuối vô cùng "Ôi, bạn tiên, cậu biết rõ là bần tăng tứ đại giai không. Cớ gì lại nói ra lời ấy?"

Ứng Long chẳng hề nể mặt "Bồ Tát thật giống như hiểu được cái gì gọi là ‘sắc tức là không’ sao?"

Xảo Nhi lại vô cùng hoảng hốt. Quan Thế Âm trước mắt trang phục trắng phếu, tóc đen cột lên sơ sài, tay trái kết quyết, tay phải cầm bình cam lộ, mặt từ bi đoan trang. Từng cử chỉ hành động đều nhã nhặn lịch sự vô cùng. Cô thật sự khó tưởng tượng được cảnh Bồ Tát ngồi không này có thể biến thành đàn ông.

Quan Thế Âm nhìn thấy ánh mắt của Xảo Nhi cũng cười nhẹ nhàng "Phật pháp vô biên, chư sinh vô tướng. Thí chủ cần gì phải câu nệ việc dáng vẻ bề ngoài nam nữ thế tục chứ."

Trong ngôn ngữ cũng đã hoàn toàn biến thành giọng nam. Xảo Nhi cảm thấy trước mặt vừa hiện ra ảo giác. Quả nhiên Quan Thế Âm đã hóa thành một chàng trai. Chỉ thấy mái tóc đen dài đến thắt lưng, trang phục trắng như tuyết, đai lụa thắt ngay eo, giữa vạt áo là dây ngọc bội. Duy chỉ có nét tường hòa trên gương mặt là không thay đổi. Thỉnh thoảng sóng mắt chuyển động hiện ra sự trí tuệ hơn người.

Xảo Nhi nhìn thẳng vào sóng mắt chuyển động của hắn. Hiển nhiên vẫn còn sợ hãi chưa phục hồi được tinh thần vì cảnh tượng trước mắt. Cương thi mắt xanh cũng đã vươn tay kéo cô ra phía sau.

Quan Thế Âm thật bất mãn "Ôi, ôi, Cống Hề thí chủ. Bần tăng đặc biệt vì cô hóa thành chàng trai, cô không định đánh giá chút nào sao?"

Xảo Nhi nghĩ đến cách đây vài này hắn còn yêu cầu ở chung với mình thì mặt mũi tối sầm. Do dự hồi lâu mới cất lời "Nhưng Bồ Tát.... ở nhân gian cũng là nửa nam nửa nữ..."

Quan Thế Âm:........

Xảo Nhi thức thời ngậm miệng lại. Bên kia bọn tiểu yêu đang bào chế thuốc theo sự chỉ đạo của Phàn Thiếu Hoàng nghe thế cười to.

Thuốc cần phải luyện bảy ngày bảy đêm, cũng may Quan Thế Âm là vị bồ tát am hiểu việc tìm thú vui cho mình. Theo lời của hắn nói, dưới sự tàn phá của mấy câu chuyện nhạt nhẽo hằng ngày ở Tây Thiên Phật Tổ thì mình đã trở thành một vị phật phi phàm rồi.

Hắn thường xuyên nhàn rỗi lên lớp với đạo sĩ Hách gia. Có đôi khi hắn cũng theo bọn cương thi đi làm cầu đào giếng, nhưng chỉ đứng khoanh tay nhìn xem. Bọn cương thi tiểu yêu lần đầu tiên trong đời nhìn thấy bồ tát. Nên mặc dù hắn không phải là người quản đại gì nhưng chúng cũng cung kính với hắn.

Công thêm vị bồ tát ngồi không này cũng vô cùng bình dị gần gũi. Ngày ngày cùng với bọn chúng chơi sudoku, quy định ai thua sẽ bị búng vào đầu. Việc này rất không công bằng, hắn luôn tu luyện cong lại một ngón tay (bấm quyết), nên mấy ngày tiếp theo đầu của bọn cương thi đều sưng vù, duy chỉ có đầu của bồ tát thì vẫn trơn láng như cũ.

Lúc đầu cương thi mắt xanh đề phòng hắn rất nghiêm. Sau đó cảm nhận được hắn không có ác ý nên cũng từ từ yên lòng. Chỉ có điều vẫn không cho Xảo Nhi gặp gỡ thân thiết với hắn.

Quan Thế Âm đã hoàn toàn hoạt động tự do, muốn đi muốn ở đều tùy hắn. Nhưng hắn lại không có ý định rời đi vì hắn thật sự muốn nhìn thấy cảnh bổ thi này ở đây.

Đêm hôm đó, Xảo Nhi đứng trước lò luyện đan trông chừng. Quan Thế Âm đã chán búng đầu với bọn cương thi nên cũng đến để trêu chọc Phàn Thiếu Hoàng.

Tuyệt chiêu của Phàn Thiếu Hoàng để đối phó với Quan Âm chính là im lặng. Mặc cho đối phương nói gì Phàn Thiếu Hoàng cũng quyết không phản ứng. Quan Âm trêu ghẹo thất bại liền liếc về Xảo Nhi đang canh lửa bên lò luyện đan. Sau khi Xảo Nhi xem phương thuốc của Phàn Thiếu Hoàng cho lại hơi do dự. Lúc này lại có thể tham khảo Quan Thế Âm "Xin hỏi bồ tát, dùng trái tim xác sống hòa với máu Kỳ Lân và nước cam lộ của Quan Âm luyện thành đan có thể bổ thi thật sao?"

Lúc cô hỏi câu này cũng chú ý đến vẻ mặt của Phàn Thiếu Hoàng. Trong lòng cô nghĩ Phàn Thiếu Hoàng và Quan Thế Âm đều là người của thần giới. Nếu như trong đây có sai lầm gì thì Quan Thế Âm muốn che giấu hộ Phàn Thiếu Hoàng chắc chắn phải nhìn vẻ mặt của hắn.

Nhưng vẻ mặt của Phàn Thiếu Hoàng vẫn bình thường. Quan Thế Âm cũng vô cùng thành thật "Không biết". Trong ngôn ngữ của Quan Âm có phần rất tiếc nuối "Nếu thí chủ hỏi đại lực kim cương hoàn thì bần tăng biết chút ít. Nhưng thuốc bổ thi tế hồn thì vẫn là bọn lỗ mũi trâu của hắn am hiểu hơn."

Quan Thế Âm đáp xong lại ngồi xuống mỏm núi đá. Áo cà sa trắng như mây trên người được một ánh hào quang nhạt bao phủ xung quanh. Cả người phảng phất như cùng hòa vào đêm mùa xuân. Tiết xuân se lạnh nhưng không ảnh hưởng gì với sự bình yên an hòa của hắn.

"Chỉ có điều Cống Hế thí chủ" Giọng nam trầm ấm vang lên bên tai. Xảo Nhi quay đầu lại nhìn. Lửa trong lò nổ lốp bốp bắn vào phía Phàn Thiếu Hoàng trong trận. "Cái tên Ứng Long hẹp hòi này mặc dù tinh thông thuật luyện đan, nhưng chỉ nổi danh là chế ra thuốc ốm thuốc mập ở Thần giới thôi."

Cuối cùng Phàn Thiếu Hoàng trong trận cũng đáp lại lạnh lùng "Không tin có thể không uống."

"Không có gì thú vị" Quan Thế Âm thất vọng vô cùng "Không vui chút nào. Loại người như cậu không thành tiên quả thật đáng tiếc."

Lúc đang nói chuyện thì cương thi mắt xanh cầm áo lông và bao tay đến. Xảo Nhi hơi không vui "Em không lạnh."

Mắt xanh vẫn khoác áo lông lên người và đeo bao tay vào cho Xảo Nhi. Lúc này Xảo Nhi mới phát hiện nó còn mang theo rất nhiều hạch đào.

Cái này Xảo Nhi rất thích. Nó cắn mở hạch đào cho cô rồi cầm trái hạch đào trêu chọc Xảo Nhi giống như một chú cún. Lúc Xảo Nhi há miệng định cắn thì nó lại vung tay ra chỗ khác để cô cắn hụt nhiều lần.

Trò chơi nhàm chán như thế nhưng hai người chơi đến quên trời quên đất. Quan Thế Âm quan sát hồi lâu rốt cuộc cũng nhìn về phía Phàn Thiếu Hoàng. Phàn Thiếu Hoàng đã không chịu được cất giọng khinh bỉ "Hai đứa ngu."

Hai người ngoài trận vẫn không hề hay biết. Cuối cùng Mắt Xanh cũng trêu Xảo Nhi giận lên. Xảo Nhi quay đầu không để ý đến nó. Nó không biết Xảo Nhi có giận thật không nên cẩn thận tỉ mỉ đưa hạch đào đến miệng cô. Xảo Nhi thừa dịp nó chưa chuẩn bị nên nhanh chóng cắn hạch đào vào miệng.

Nó lại vui mừng phấn khởi lại vừa cắn hạch đào vừa trêu chọc cô.

Xảo Nhi ăn không bao nhiêu đã cảm thấy khát. Cho nên nó lại về lấy nước cho cô. Vẻ mặt Quan Thế Âm còn đau khổ hơn cả khi nghe chuyện nhạt nhẽo của Như Lai "Cống Hế thí chủ, cô không cảm thấy dáng vẻ của nó... rất 'sáng tạo' hay sao?"

Xảo Nhi lại hơi mất hứng. Cô không thích nói chuyện làm tổn thương nó "Vậy thì sao? Ít nhất tôi vẫn có thể thấy được anh ấy là một người đàn ông."

Quan Thế Âm nhướng mày, suy nghĩ một chút rồi lại biến thành nữ "Cô biết cái gì, đây gọi là tự vệ. Chắc chắn nhiều năm sau thế giới này xuất hiện một loại sinh vật gọi là hủ nữ, khi đó cô sẽ biết được bổn tọa anh minh thần võ cỡ nào."

Trong trận Phàn Thiếu Hoàng hừ lạnh khinh bỉ "Đừng nghe hắn nói mò. Trước kia trị an ở thần giới không tốt, cao thủ tụ tập, hắn vừa đánh không lại đã biến thành nữ giơ tay đầu hàng. Thần giới cũng rất trọng sĩ diện nên vừa thấy đối phương là nữ tiên liền không có ý xuống tay nặng nữa..."

"Đồ hẹp hòi." Quan Thế Âm dùng cành liễu chấm vào lọ nước vẫy qua. Những giọt nước vừa tiếp xúc với hồn phách của Phàn Thiếu Hoàng lập tức hóa thành mưa to. Phàn Thiếu Hoàng bị mưa trút ướt đẫm. Thế nhưng hắn lại không tỏ vẻ tức giận "Nói cái gì cũng được, không được kêu tôi là đồ hẹp hòi."

"Đồ hẹp hòi, đồ hẹp hòi." Quan Thế Âm đều vẫy nước theo mỗi tiếng kêu. Phàn Thiếu Hoàng trong trận quát lên ầm ĩ. Nhưng hồn phách của hắn hiện giờ làm sao đấu lại Quan Thế Âm.

Xảo Nhi vừa xem lò lửa vừa nhìn hai vị thần như trẻ con ầm ĩ vô cùng hết biết. Cũng may là Mắt Xanh cũng vội trở lại. Một tay nó cầm một bình gốm, trong đó là chè buổi chiều Xảo Nhi nấu.

Quan Thế Âm đến trộm của nó một quả hạch đào, lại đưa lên mũi ngửi ngửi bình chè. Nó trợn mắt liếc Quan Âm rồi múc một chén chè cho Xảo Nhi.

Xảo Nhi cầm quạt quạt lò lửa. Nó ôm Xảo Nhi vào lòng, một người một thi ngồi cạnh lò lửa. Nó cắn hạch đào bón chè , động tác vô cùng thành thạo.

Xảo Nhi nếm thử miếng chè lại chau chân mày "Trời lạnh phải hâm lại mới ăn được."

Nó lại ôm chiếc bình kia vào trong lòng ngực ấm áp. Xảo Nhi đưa tay đánh nó"Không cho lười biếng, về hâm lại đi."

Nó thật ôm bình về hâm lại. Quan Thế Âm ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng nó "Thần công nuôi dưỡng của tên này thật đúng là.... đặc biệt..."

Thời hạn bảy ngảy đảo mắt đã trôi qua. Cương thi mắt xanh cũng không còn sai bảo tiểu yêu theo dõi Quan Thế Âm nữa . Với tính tình nhiều chuyện vớ vẫn của hắn thì giờ có cầm chổi đuổi quét hắn cũng sẽ không đi.

Xảo Nhi vẫn còn rất lo, lý ra phải hỏi Mắt Xanh vài lần mới đúng. Dù sao tên Ứng Long này không thể tin tưởng hoàn toàn.

Cũng là cương thi mắt xanh rất vững tâm an ủi cô "Bây giờ hắn ở trong trận không thoát được. Nếu hại anh thì nhất định em sẽ đối phó hắn. Nên phương thuốc này chắc chắn không có vấn đề gì."

Xảo Nhi vẫn không yên lòng "Nhưng bây giờ với pháp lực của Quan Âm, có thể cứu hắn thoát khỏi đây không?"

Mắt Xanh cũng không lo lắng "Quan Âm là phật tăng, cũng giống như tăng lữ nhân gian, họ tin vào số kiếp. Ứng Long chưa trở về vị trí cũ được là do chưa vượt được kiếp nạn. Hắn sẽ không ra tay cứu viện Ứng Long đâu."

Xảo Nhi không biết gì về chuyện của Thần Giới. Chỉ cảm thấy những thần tiên này cũng không thật lòng giao đãi với nhau. Mọi người ngoài mặt thì ấm êm hòa hợp, nhưng trên thực tế thì lạnh nhạt vô cùng.

Cương thi mắt xanh ôm hộp thuốc kia dẫn theo Quan Thế Âm xuống đáy biển. Nó không biết sau khi uống thuốc có bị thần trí mơ màng ngủ say hay không? Nếu quả thật xảy ra trường hợp như thế thì Quan Thế Âm sẽ có thể đối với Xảo Nhi bất lợi. Lần này nó mang theo Quan Thế Âm xuống biển. Dưới đáy biển khắc hẳn với trên bờ, thần trên bờ xuống biển dù thế nào cũng sẽ suy giảm phép thuật. Mà số lượng cá tôm cua lại đông đảo, hơn nữa còn có bọn cương thi của nó, Quan Thế Âm muốn làm gì cũng không dễ dàng.

Lần này Quan Thế Âm hoàn toàn không có ý kiến. Hắn rất muốn nhìn xem tên quái vật này sau khi bổ thi sẽ ra dáng vẻ gì. Hơn nữa, lần này trốn nghe giảng ra ngoài chơi nhất định trở về sẽ bị Như Lai khiển trách. Có phương thuốc này thì chắc chắn sẽ coi như thu thập được thêm kiến thức rồi...

Bọn họ ở dưới đáy biển nấn ná ba ngày. Ban ngày Xảo Nhi u oán ở trước trận trợn mắt trừng Phàn Thiếu Hoàng. Ban đêm thì níu lấy mỗi con cương thi bò ra hỏi thăm tình hình. Mỗi một nén nhang cương thi mắt đỏ đều phải quay về đáy biển xem sao rồi mới lên báo cáo tình huống của Lão Nhị cho Lão Đại.

Ngày thứ ba Phàn Thiếu Hoàng đã bị Xảo Nhi trợn mắt trừng đến sợ hãi. Hách Nhân ở trên bờ cát dạy học cho đám cương thi tôm cua. Lúc này Mắt Xanh mới chậm rãi ngoi lên khỏi đáy biển. Trăng tròn treo cao trên trời đêm , ngọn sóng xanh vỗ vào bờ trắng xóa, ánh trăng soi sáng cả bờ cát. Những cơn gió của đêm đầu xuân se lạnh vờn trên bờ cát đêm.

Đôi giày tơ phát sáng theo từng bước chân của Mắt Xanh , bước chân nhẹ nhàng không hề khuấy lên cát bụi. Vầng trăng tròn vội vã trốn sau đám mây, tất cả ánh sao đều vỡ vụn.

Giống như một vị thần thật sự từ hồng hoang viễn cổ theo trăng sao đến đây. Đuôi mày khóe mắt hơi nhếch lên cũng khiến vạn vật cúi đầu.

Trên bờ cát bọn cương thi lổm ngổm quỳ lạy. Xảo Nhi vô cùng ngạc nhiên. Dĩ nhiên cô khiếp sợ cũng đúng. Dù sao nếu như mình ôm vào nhà một con chó trụi lông, nhưng khi đi ra ngoài lại là một con samoyed thì chúng ta cũng sẽ không nhận ra thôi.

Hai con cương thi động cổ nhanh chóng nhận ra nó, chúng reo hò ầm ĩ trong đám cương thi "Ôi là Lão Nhị, là Lão Nhị"

Bầy cương thi sôi trào.

Xảo Nhi nghe không hiểu lời của bọn nó và cô càng không chú tâm lắng nghe. Ánh mắt của cô chỉ bám theo Mắt Xanh. Khí chất tao nhã tỏa sáng qua từng cái liếc mắt, đã không còn dáng vẻ quen thuộc trong trí nhớ của cô nữa rồi.

Hóa ra, thần ... chính là dáng vẻ này sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status