Đọc truyện Người yêu ơi đi nào - Chương 43

Người yêu ơi đi nào

Chương 43: Nước cam lộ


Nước cam lộ của Quan Thế Âm khó giải quyết hơn máu Kỳ Lân rất nhiều. Khi đó bà đã là cao đồ của Như Lai Tây Thiên. Bởi vì phổ độ từ bi cho chúng sinh khổ nạn nên được hưởng hương khói thiên hạ rộng rãi.

Muốn đối phó với bà cũng không phải chuyện dễ. Một khi thất bại chắc chắn là tuyên chiến với cả thần giới. Hậu quả sau đó chắc chắn cổ thần nhân tạo không thể nào chịu được. Thật ra đạo lý này không cần nhiều lời vì cương thi mắt xanh đã nắm chắc trong lòng rồi. Nhưng cổ thần nhân tạo thường dũng cảm hơn cổ thần tự nhiên rất nhiều. Cho nên trong lòng nó đã có tính toán -- Nếu như chuyện này Quan Thế Âm không nói ra thì làm sao thần giới có thể biết được?

Về phần làm sao để Quan Thế Âm không nói ra thì....

Xảo Nhi vẫn ngày ngày nghiên cứu phép thuật như cũ. Trong lúc rảnh rỗi lại dẫn bọn cương thi tiểu yêu đi đào giếng, bắt cầu, sửa đường. Có thể nói thanh danh của Quan Thiên Uyển hôm nay là do cô đã dẫn chúng cương thi tiểu yêu dùng từng cái cuốc cái xẻng đào ra được.

Thúy Vi Sơn cũng không có làm sáng tỏ việc gì giúp Quan Thiên Uyển. Nhưng khách hành hương của Quan Thiên Uyển càng lúc càng nhiều. Dân chúng luôn luôn tin tưởng vào hai mắt của mình. Hơn nữa Xảo Nhi quả thật cũng dùng hết khả năng, không làm trái với số mạng và đạo đức để thành toàn cho nhiều loại cầu xin của chúng khách hành hương.

Quan Thiên Uyển tuy từng bị lên án rất nhiều, nhưng chưa từng ai nghi ngờ tính linh nghiệm của nó.

Cương thi mắt xanh đã nghỉ ngơi dưỡng thương đủ. Hơn mười ngày sau đã khỏi hẳn. Khi đó Xảo Nhi vừa lập ra một số quy tắc: Phàm là đường, cầu, giếng của Quan Thiên Uyển tu sửa, ngoại trừ đệ tử của Thúy Vi Sơn ra thì ai cũng được sử dụng miễn phí. Đệ tử Thúy Vi Sơn muốn sử dụng phải đóng phí cho thôn ở đó.

Phàn Thiếu Cảnh hoàn toàn im lặng. Hắn ỷ vào mình là danh môn đại phái, thật sự không nghĩ đến Quan Thiên Uyển lại giở trò trẻ con như thế với mình. Đường và giếng Quan Thiên Uyển xây sửa cũng là đồ khiến đệ tử Thúy Vi Sơn căm tức. Nhưng đáng hận nhất là cầu... Đường thì có thể bay qua, nước có thể không uống. Nhưng một con sông lớn đang chảy trước mặt thì có lội qua được không?

Phàn Thiếu Cảnh cũng không đấu với việc sửa đường, xây cầu, đào giếng với Quan Thiên Uyển. Hắn rất rõ thực lực của Thúy Vi Sơn -- Con người dù cho có cố gắng thế nào thì tinh lực và thể lực cũng có giới hạn. Làm sao có thể hơn đám biến thái của Quan Thiên Uyển được?

Cách làm của hắn cũng rất thẳng thắn -- Trong chi tiêu của bọn đệ tử hắn cho thêm tiền lộ phí, tiền nước và phí qua cầu. Đại khái cứ gặp trường hợp thế này cứ chi trả theo luật.

Cuối cùng Quan Thiên Uyển cũng là làm việc thiện thôi không phải sao? Hắn cảm thấy điều này cũng tốt hơn với việc theo cả đám cương thi cả ngày lăn lộn.

Buổi chiều hắn mang bầu rượu đến Quan Thiên Uyển thăm Phàn Thiếu Hoàng. Hôm nay hồn phách mờ nhạt lúc đầu của Phàn Thiếu Hoàng đã hiện lên hình dáng mờ mờ. Rõ ràng tu vi cũng có tiến bộ không ít, nhưng muốn phá trận này... Trước mắt vẫn là con đường rất xa vời. Chính Phàn Thiếu Hoàng cũng không gấp gáp "Nó đã có được trái tim xác sống, máu Kỳ Lân. Bước kế tiếp có lẽ mục tiêu là nước cam lộ rồi."

Phàn Thiếu Cảnh hơi nghi ngờ "Theo tình huống đệ tử Thúy Vi Sơn về báo gần đây, huynh liền cảm thấy đó là phương thuốc bổ thi. Sư đệ, đây chính là chữ viết của đệ sao?"

Phàn Thiếu Hoàng không đáp lại "Quan Thế Âm cũng không dễ dàng đối phó. Nhưng với tu vi trước mắt của nó thì... cũng không thể không làm được. Huynh nhớ, vào thời khắc mấu chốt, nhất định phải để Quan Thế Âm chạy trốn. Như thế thì người thu phục nó cũng không cần phải đạo môn ra tay."

Phàn Thiếu Cảnh ném một hòn đá vào hắn "Trợ giúp Quan Thế Âm chạy trốn. Sư đệ à, chương môn sư huynh đây thật sự không muốn để đệ tử Thúy Vi Sơn hi sinh vô ích đâu."

Phàn Thiếu Hoàng cúi đầu nhìn cục đá xuyên qua thân thể của mình. Hắn yên lặng đếm đã là viên thứ hai mươi tám rồi "Vậy thì nói trước cho Quan Thế Âm biết, ngu xuẩn."

Phàn Thiếu Cảnh chợt hiểu rồi hài lòng bỏ đi.

Trong trận, Phàn Thiếu Hoàng gom hai mươi tám viên đá nhỏ lại di chuyển thành từng chữ -- Chiến thần viễn cổ Ứng Long có thù tất báo.

Khi đó trời đất hỗn độn đã khai, con người đã ổn, thần giới và con người hoàn toàn tách ly. Nhưng vẫn có nhân sĩ tu đạo thông huyền đạo pháp cũng có thể xuất hồn đến thần giới.

Phàn Thiếu Cảnh trở về Thúy Vi Sơn bày trận rồi xuất hồn đi báo tin cho Quan Thế Âm.

Trong trường hợp chạy thẳng đến Tây Thiên lại gặp thời gian Nguyên Thủy Thiên Tôn giảng kinh. Phàn Thiếu Cảnh đứng ở cửa chờ một canh giờ nhưng không thấy bóng ai. Ngay cả tiểu đồng canh cửa cũng chẳng có. Hắn chép miệng quyết định đi vào điện giảng kinh. Nếu như đức Như Lai trách... Hắn suy nghĩ ra mười mất lý do, nào là Phật độ người hữu duyên, hôm nay bần đạo trùng hợp đến đây cũng là hữu duyên; Nào là ngưỡng mộ đại danh Thích Ca Mâu Ni Tôn Giả đã lâu, cố biết rõ nhưng vẫn liều chết muốn được gặp mặt một lần, có chết cũng không hối tiếc...

Hắn khổ tâm suy nghĩ suốt cả quảng đường đi vào điện giảng kinh lại phát hiện ra mọi người đang nhắm mắt trầm tư... Căn bản là không có ai điểm danh!

Kim quang trong điện giảng kinh lượn lờ, hào quang của các vị bồ tát đều rực rỡ. Hắn đứng trong đó đến hoa cả mắt nên tạm thời không tìm ra Quan Thế Âm. Thế là chỉ đành lặng lẽ bò đến vị trí còn trống ngồi xuống.

Trên đài đấng Thích Ca Mâu Ni Tôn Giả vẫn nhắm mắt nói chuyện như si như say "Kiếp trước của bổn tôn Thích Ca Mâu Ni chưa đắc đạo từng chuyển thế làm một Đại Độc Long. Con rồng đó có tên rất kiêu kỳ chính là Nhìn một lần sẽ chết. Người nhìn thấy nó chết không đếm xuể, vì thế bổn tôn cũng tạo ra rất nhiều ác quả. Nhưng người trên thế gian không sợ chết rất nhiều, nên người đến xem rồng trước ngã xuống thì người sau lại tiến lên cứ nối liền không dứt. Sau đó bổn tôn được một vị cao nhân làm phép mới khiến cho không có ai đến để chịu chết nữa. Các con có biết bổn tôn bị làm phép gì không?"

Đạo trưởng Phàn Thiếu Cảnh lần đầu nghe Phật Đà giảng kinh. Mặc dù Phật - Đạo khác nhau nhưng vẫn kích thích trong lòng -- Hắn đã từng nghe được điển tích kỳ quái này "Cao nhân chỉ điểm con rồng mà Thích Ca Mâu Ni biến thành là người bị nó sát sinh sẽ tích thành oán hận, hại người tất bị người hại. Nếu có thể cẩn thận không lâm vào sát giới nhất định có thể thoát khỏi đạo súc sinh, thoát khỏi bể khổ khôn cùng. Lần này con rồng nghe theo nên cũng không phạm sát giới nữa. Sau đó gặp tên thợ săn muốn lột da rút gân nên nó lại được giải thoát."

Nhắc tới cũng lạ, hắn đi vào nãy giờ nhưng mọi người lại không phát hiện dị thường. Nhưng lời vừa nói ra thì lập tức tất cả bồ tát tỏa sáng hào quang lại mở hai mắt ra. Trong ánh mắt giao nhau, ý vô cùng rõ ràng "Có người ngoài trà trộn."

Cũng là đức Phật Tổ đang giảng kinh cuối cùng có người tiếp miệng thì sung sướng không dứt "Trả lời sai, đi ra ngoài đứng phạt tại cửa một ngày."

Có tiểu đồng chạy đến mời đạo trưởng Phàn Thiếu Cảnh ra ngoài, hắn không phục "Trên điển tích Phật gia có ghi lại rõ ràng việc này mà!"

Nhưng hắn còn chưa kịp biện bạch đã nghe thấy tiếng nói Nguyên Thủy Thiên Tôn êm ái thốt ra "Cao nhân làm phép của Thích Ca Mâu Ni kia viết: Chết thì đã sao? Người đáng sợ nhất chính là nhìn một cái đã mang thai. Thích Ca Mâu Ni nghe theo làm y như thế. Sau đó người đến muốn nhìn xem mới hết, sát nghiệp mới dừng lại."

Phàn Thiếu Cảnh mếu máo khóc lóc, chuyện đưa tin đã thất bại. Ngày tiếp theo, Nguyên Thủy Thiên Tôn vẫn giảng kinh. Tất cả bồ tát đều đi ra ngoài vân du không biết tung tích.

Cương thi mắt xanh ở Hắc Phong một tháng đã chặn được Quan Thế Âm. Nó cố ý giấu diếm Xảo Nhi nhưng Xảo Nhi lại không chịu rời xa nó giờ phút nào, bao giờ cũng ở sát bên cạnh. Nên trong lòng nó liền kiên định quyết tâm trừ đi Quan Thế Âm hơn... Nếu thần giới trả thù, lành dữ của nó sẽ khó biết, nhưng lành dữ của Xảo Nhi rất rõ ràng.

Quan Thế Âm ngồi trên đài sen, tay trái bấm niệm thần chú, tay phải cầm bình cam lộ, trong bình cắm một cành dương liễu. Xung quang mây trắng lượn lờ bồng bềnh thiên thai, mang đến điềm lành nơi nơi. Nhưng vật đang cản đường trước mắt bà đã khiến tâm tình vân du phiêu diêu của bà hỏng bét -- Vật này thật quá xấu đi.

"heren­zuben­zuo­qian­lu?" liantais­hangdeguanyin­du­anzhuangjingzuo, shen­sheng­gao­jie."

Cương thi mắt xanh nhào lên, quyền cước như mưa trút ập xuống.

"Khốn kiếp! Thật vất vả mới trốn thoát điện giảng kinh khỏi phải nghe mấy chuyện nhạt nhẽo. Lại gặp một tên xấu xí đến đây núp chặn đượng" Trên đài sen Quan Thế Âm quát lên ầm ĩ rồi đọc lục tự chân ngôn Án Ma Ni Bát Mê Hồng của phật môn trong không trung.

Chân ngôn vừa đọc xong, tay trái bà rút ra cành dương liễu trong bình cam lộ quất tới tấp vào cương thi mắt xanh...

Xảo Nhi đi phía sau rất muốn hộc máu...

Một phật một thi đánh từ canh hai đến canh ba. Bốn con bạt cũng gia nhập chiến đấu, Xảo Nhi cũng tham gia. Cô giỏi về đạo pháp. Phật hiệu thần thông của Quan Thế Âm giỏi về khắc yêu vật nhưng lại không khắc được đạo pháp. Hai nhà Phật - Đạo vốn vừa khéo để kiềm chế nhưng không thể diệt trừ lẫn nhau.

Cho nên cô gia nhập cuộc chiến cũng gây ra chút tác dụng kiềm lại Quan Thế Âm.

Cuộc chiến lấy nhiều đánh ít kéo dài đến hết canh ba. Rốt cuộc Quan Thế Âm không nhịn được nữa "Này, mấy tên tiểu yêu chặn đường bổn tọa cuối cùng muốn cái gì?"

Xảo Nhi tương đối thành thật nghe vậy liền đáp "Chúng tôi cần lấy một giọt cam lộ của Bồ Tát."

Quan Thế Âm lui về sau một bước, một hồi lâu mới hỏi "Mấy người quấn lấy bổn tọa lâu như vậy khiến bổn tọa vận động ướt đẫm mồ hôi chỉ vì lấy một .... giọt nước cam lộ ư?"

Chúng bạt vẫn đề phòng chặn đường Quan Thế Âm. Bà ngồi trên đài sen cao nhưng vẻ mặt vẫn căm hờn "Khốn kiếp. Lần sau muốn cái gì có thể mở miệng nói trước hay không? Chỉ là một giọt nước thôi có cần đến nỗi vậy không?"

Chúng bạt chết lặng người.

Quan Âm cũng hào phóng nghiêng chiếc bình rỏ xuống một giọt nước vào lòng bàn tay rồi ném cho Xảo Nhi đứng đối diện. Xảo Nhi cẩn thận tỉ mỉ nhận lấy, cất vào bình ngọc. Lại tựa như không dám tin "Bà... cứ cho chúng tôi dễ dàng thế ư?"

Quan Âm trên đài sen vẫn mang vẻ mặt không cam lòng "Ngã Phật từ bi phổ độ chúng sanh không tiếc cắt thịt cho ưng, mang thân dụ hổ. Hôm nay bọn mi chỉ cầu xin có một giọt cam lộ thì có gì không thể?"

Xảo Nhi hơi xấu hổ -- Giác ngộ của thần linh quả là không tầm thường. Cuối cùng vẫn là Quỷ Xa dùng tám đầu khinh bỉ Quan Âm, một đầu nói với Xảo Nhi "Bà ấy thấy chúng ta người đông thế mạnh, nên không chiếm được thế thượng phong nên mới làm ra vẻ thuận nước đẩy thuyền. Ngốc!"

Xảo Nhi: .......

Cũng là Quan Thế Âm nhanh chóng phát hiện ra Quỷ Xa đang đứng núp trong chỗ tối rình xem nên vui mừng lạ thường "Ối chà, hóa ra món ăn ngon khiến Hao Thiên Khuyển nhớ mãi không quên đang trốn ở đây."

Quỷ Xa sợ hãi giậm chân mắng chửi ầm ĩ.

Nước cam lộ đã đến tay dĩ nhiên không còn việc gì nữa. Nhưng cương thi mắt xanh vẫn hơi không yên lòng. Tính tình Quan Thế Âm này khó dò, nếu thả ra không biết sẽ xảy ra việc gì. Còn nếu không tha thì ngoại trừ bà ta ra vẫn còn trắc trở rất lớn...

Trong lúc trầm ngâm thì Quan Thế Âm ở trên đài sen đã cất lời hăng hái bừng bừng "Cuối cùng bọn mi lấy nước cam lộ này để làm gì?"

Xảo Nhi dự đoán nói cho bà ta biết cũng không sao nên đã nói ra phương pháp bổ thi. Quan Thế Âm nghe xong cũng cảm thấy hứng thú "Thật có phương thuốc kỳ lạ thế ư? Có thể chữa khỏi được vết thương của máu cương thi?"

Bà nổi lòng hiếu kỳ mãnh liệt cầu xin được xem. Cái này cũng chính là ý muốn của cương thi mắt xanh -- Mang Quan Âm về Quan Thiên Uyển thì trong thời gian ngắn bà cũng không cách nào cầu viện với Tây Thiên.

Đoàn người trở về Quan Thiên Uyển thì sắc trời đã sáng. Cương thi mắt xanh sợ Xảo Nhi không khống chế được Quan Thế Âm cưỡng ép cầu xin cô cũng xuống đáy biển. Quan Thế Âm rất tiếc nuối "A di đà phật, bần tăng và Cống Hề thí chủ cùng giới."

Xảo Nhi nghe vậy cũng cảm thấy mình không tiếp đãi khách chu đáo. Duy chỉ có cương thi mắt xanh vẫn giữ vững lập trường kiên định. Quan Thế Âm thấy thật sự không thể làm nghịch ý nó, lại nhìn thấy một đám cương thi lớn nhỏ thì càng che mặt đau khổ vô cùng "Hu hu, ai có thể hiểu rõ được nỗi đau khi một bó hoa tươi lại ở chung với đám cứt trâu chứ."

Xảo Nhi nghe thế liền mấp máy môi "Đạo phật có tư tưởng người trong thiên hạ là một, vạn vật ngang hàng. Sao Bồ Tát lại có thể để ý hoa tươi và cứt trâu?"

Vẻ mặt Quan Thế Âm vẫn đau khổ như cũ "Cũng không phải. Cô chỉ nghe thấy vạn vật ngang hàng nhưng lại không biết ban đầu Phật Tổ sở dĩ có thể mỉm cười cũng chỉ vì ngài ấy nhặt được bó hoa tươi mà thôi. Cô có từng nghe Phật Tổ nhặt được cứt trâu mà mỉm cười sao?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status