Đọc truyện Người yêu ơi đi nào - Chương 42

Người yêu ơi đi nào

Chương 42: Em sẽ cho rằng anh bỏ đi mất


Bão tuyết cũng bớt, sắc trời đã đến canh tư, lúc này Quan Thiên Uyển lại đón tiếp một vị khách hành hương thần bí. Hắn hi vọng có thể đốt nén hương đầu tiên. Mặc dù Khai Dương liên tục nói rằng thần ở Quan Thiên Uyển đối xử bình đẳng, chẳng phân biệt cái gì là hương đầu hương sau nhưng khách hành hương vẫn cố ý vào trong điện như cũ. Thiên Quyền chỉ đành phải dụi mắt hầu hắn đốt nén hương lên. Hắn quỳ gối trước tượng thần lầm bầm cầu xin hồi lâu, lại còn quyên góp tiền cúng dường rất nhiều khiến Thiên Quyền lên tinh thần trong nháy mắt. Cuối cùng hắn cũng nói rõ mục đích đến đây "Tại hạ muốn cầu kiến Cống Hề chân nhân của quý Uyển, phiền đạo trưởng mời hộ." Hắn cũng là một kẻ thức thời, lập tức đưa chút bạc cho Thiên Quyền, thấy Thiên Quyền hơi do dự thì lại thêm chút nữa. Rốt cuộc Thiên Quyền khẽ khom người "Việc này bần đạo khó có thể làm chủ, đợi bần đạo xin chỉ thị của đại sư huynh rồi mới có thể định đoạt."

Một lúc lâu, Diêu Quang đi tới nói "Khách quý hạ cố đến đây, tệ uyển thật sự vinh hạnh vô cùng. Chỉ là lúc này trời vẫn còn sớm, mà thầy của tôi xưa nay lại không dễ gì gặp khách. Sợ là..."

Hắn bí hiểm cân nhắc túi tiền trong tay. Người đến lập tức hiểu ý lại đưa một tờ ngân phiếu. Diêu Quang liếc qua sổ ngạch rồi lập tức quay đầu căn dặn Thiên Quyền "Mau bẩm đi."

Thiên Quyền còn hơi do dự "Đại sư huynh, nhưng vậy không tốt lắm..."

Diêu Quang cầm ngân phiếu vỗ vỗ mặt của Thiên Quyền "Có tiền không biết kiếm, đệ ngu quá. Nhanh đi."

Xảo Nhi ở phòng phía sau nhìn thấy vị khách này to béo bụng phệ, mặt tròn bóng loáng. Nhìn sơ qua cũng biết là có bối cảnh thế nào. Qua nghiên cứu tỉ mỉ cô biết được tên này chẳng phải kẻ nghèo túng, thậm chí có thể nói là giàu có một phương. Đối với người nghèo thì không sao, nhưng vừa thấy người này thì cô lại nảy sinh sự đề phòng.

"Cống Hề chân nhân, chỉ là chút lễ mọn không được tôn kính lắm." Người này cũng thẳng thắn. Diêu Quang nhận lấy ngân phiếu hắn đưa đến lần nữa ghi vào sổ sách. Xảo Nhi sai người mang trà lên cho hắn. Lúc này hắn mới nói ra mục đích lên núi của mình. Hắn tên là Đỗ Khôn, vì gia thế giàu có nên được dân trong vùng kêu là Đỗ Trăm Vạn. Hắn vốn là một thương nhân, có một lần đi ngang qua thôn phía Bắc thì phát hiện được một quặng mỏ ngọc thạch. Nên liền xây nhà xưởng tại thôn bắc, lấy danh nghĩa là khai thác mỏ đá để len lén đào ngọc thạch. Trước đó vài ngày hắn phát hiện ra người công nhân A Đức có giấu riêng một mẫu ngọc thạch. Trong cơn tức giận đã đánh chết A Đức rồi chôn ở một sườn núi hoang cách đó mười dặm. Nhưng không ngờ mấy ngày sau công nhân ở công trường lại bắt đầu không yên ổn. Công nhân gác đêm nhìn thấy một bóng dáng mờ mờ rất giống ma quỷ. Hắn liền phái người đến sườn núi hoang xem xét thì phát hiện nơi vốn chôn người hết chỉ còn lại một cái hố lớn.

Mới đầu Đỗ Trăm Vạn còn tưởng rằng có người cố tình giả thần giả quỷ. Đến một đêm hắn tận mắt nhìn thấy A Đức thất khiếu chảy máu đi vào trong lều.....

Nghe đến đây Xảo Nhi cũng không để ý "Những việc này sao ông không tìm Thúy Vi Sơn?"

Đỗ Trăm Vạn chỉ ừ à rồi cuối cùng mới cất lời "Nếu là còn đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng, chuyện này tất nhiên ngài ấy sẽ nhận. Nhưng hôm nay chủ nhân lại là đạo trưởng Phàn Thiếu Cảnh..."

Đến đây Xảo Nhi đã sáng tỏ. Đỗ Trăm Vạn này cố ý giết người, nếu như để Thúy Vi Sơn biết được. Dù cho Phàn Thiếu Cảnh có giúp hắn bắt ma thì cũng sợ sau đó sẽ đi báo quan. Lúc đó lại bại lộ việc hắn dám lén khai thác mỏ ngọc thì cả trăm đầu cũng không đủ chém.

Sau khi trời sáng hẳn, Xảo Nhi quyết định dẫn Diêu Quang xuống núi đi đến thôn bắc. Tất cả cương thi đều đã ngủ, cô cũng không nói với Mắt Xanh, cứ thế đi thẳng đến mỏ đá của Đỗ Trăm Vạn. Nơi này vẫn bận rộn nhữ cũ, Xảo Nhi chau chân mày lại "Ở nơi này không phải vừa có người chết sao?"

Đỗ Trăm Vạn liền cười gượng đi xung quanh xem xét với cô. Khi đến nơi chôn của A Đức, quả nhiên thấy được chỉ là một hố to. Xảo Nhi nhặt bùn đất xung quanh lên ngửi, vẻ mặt nghiêm trọng. Đỗ Trăm Vạn cũng tự nhiên cảm thấy sợ, chỉ dẫn cô đi dạo một vòng liền lấy cớ có việc, nói chút nữa sẽ đến tìm cô. Xảo Nhi cũng không để ý đến hắn, chờ khi hắn đi xa mới đưa bùn đất trên tay đến dưới mũi của Diêu Quang "Con ngửi xem."

Diêu Quang ra sức hít hà dính đất đầy cả mũi. Nhưng lại tỏ vẻ chẳng ngửi thấy được gì. Hai người cứ như thế chờ ở mỏ đá cho đến khi trời tối. Sau khi màn đêm buông xuống, trên mỏ đá lại xuất hiện vài đống lửa. Mấy ngày gần đây công nhân bị chuyện ma quái khiến sợ hãi đến bàng hoàng, cũng không dám phân tán. Xảo Nhi và Diêu Quang núp ở sau tảng đá khổng lồ. Thình lình một trận gió thổi qua dập tắt ánh lửa. Trong nháy mắt đêm đông đen kịt không thấy rõ được bàn tay. Thị lực của Diêu Quang có phần khó khăn, nhưng Xảo Nhi lại thấy rõ ràng. Trong cơn gió lạnh có một người đang bước tập tễnh đi đến. Gương mặt của hắn tái nhợt qua mất máu quá độ, thần sắc xanh xám, vành mắt trũng sâu, con ngươi trống rỗng vô thần. Rõ ràng đã chết nhiều ngày nên động tác của hắn rất chậm, mỗi bước đi cũng lưu lại hai dấu chân thật sâu.

"Sư tôn, là cương thi." Giọng nói Diêu Quang cực nhỏ, cũng không rõ là hưng phấn hay khẩn trương. Xảo Nhi chau mày. Nếu đây chính là A Đức theo lời của Đỗ Trăm Vạn nói thì hiển nhiên cái chết của hắn cũng xảy ra cách đây không lâu. Trên người của hắn cũng không thấy có bạch mao dài ra. Sao lại có thể trực tiếp biến thành cương thi chứ? Cô cẩn thận quan sát nhưng cũng không thấy trên cổ A Đức có vết cắn của cương thi, chỉ là ngay vị trí trái tim trước ngực bị khoét một lỗ hỏng.

Cô muốn bày trận ngăn nó lại thì đột nhiên lại có một cơn gió thổi qua. Một bóng người màu đỏ chắn trước cô xuất ra một chưởng, lòng bàn tay vừa đẩy lực ra thì đã khiến cho tên A Đức giống như trái bóng được bơm căng nổ tung thành năm bảy mảnh. Xảo Nhi hơi giận, trước mặt cô chính là nữ cương thi áo đỏ. Sau khi nó được cương thi mắt xanh cho máu thì cũng ban tên là Hồng Y. Giờ phút này nó đánh A Đức vỡ tan tành lại mang vẻ mặt rất hờ hững viết một câu điễn văn trên mặt đất: Chân nhân xin mau trở về. Khi Xảo Nhi về đến Quan Thiên Uyển thì trời đã sáng choang. Mắt Xanh đã xuống đáy biển. Cô lại mang rượu đến trận pháp gặp Phàn Thiếu Hoàng. Hắn vẫn ngồi xếp bằng trên đệm cói, gió đông thổi ngoài trận chẳng hề ảnh hưởng gì đến hắn.

"Chào buổi sáng, đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng." Cô nghiêng rượu tế trước trận. Phàn Thiếu Hoàng hừ lạnh "Lúc này đến đây vốn không phải muốn riêng thăm gì đến tôi. Cứ hỏi đi."

Xảo Nhi ngồi trên mỏm núi đá ở ngoài trận kể chuyện A Đức cho hắn nghe. Phàn Thiếu Hoàng tuy nhắm mắt nhưng vẫn lẳng lặng nghe cô nói. Mấy ngày nay, mỗi khi Xảo Nhi không hiểu về đạo pháp gì cũng thường xuyên đến đây thỉnh giáo hắn. Hắn ở trong trận cũng nhàm chán, nếu tâm tình tốt cũng sẽ chỉ điểm cô vài thứ.

"Lúc ấy bùn đất ngoài hố có một mùi, tuy thời gian đã lâu nhưng loáng thoáng vẫn nghe được là mùi hoa quế. Rất nhiều cương thi ở Quan Thiên Uyển cũng dùng loại này." Xảo Nhi vẫn hơi do dự "Mà tên A Đức kia cũng không có trải qua quá trình bạch cương hắc cương (1) gì cả."

(1): Quá trình mới đầu của cương thi, trong chương 1 có nói đến.

Phàn Thiếu Hoàng uống rượu xong rồi lên tiếng "Cô đang hoài nghi điều gì?"

Xảo Nhi trầm ngâm rất lâu mới cất lời "Tôi đang suy nghĩ chuyện này hẳn là do bọn cương thi của Quan Thiên Uyển làm. Có thể vì lấy đồ gì đó nên trong lúc vô ý đã làm thi thể của A Đức bị nhiễm độc. Cương thi đi lấy đồ nhất định là một trong các con bạt, nếu không thì độc thi cũng sẽ không trực tiếp biến đổi A Đức nhanh như vậy."

Phàn Thiếu Hoàng gật đầu "Vậy cô muốn hỏi tôi cái gì?"

"Tôi muốn hỏi, có phải có một phương thuốc cần thứ gì đó của người mới chết đúng không? Dược liệu đặc biệt này chắc hẳn không có phổ biến lắm."

Trong mắt Phàn Thiếu Hoàng lại lộ ra vẻ tán thưởng "Nếu như hắn đang sống bị người ta đánh chết. Trước khi chết chắc chắn sẽ có sự thù hận mãnh liệt, nếu như thi biến thì trước tiên sẽ về báo thù. Loại thi thể này nếu dùng làm thuốc... có lẽ là sẽ lấy trái tim của nó. Phương thuốc này cũng có mấy kiểu dùng. Nếu không phải để luyện hồn chế xác thì có lẽ là bổ thi. Sẽ hữu dụng đối với việc làm lành vết thương do máu của cương thi tạo thành."

Xảo Nhi dốc hết bầu rượu rồi đứng dậy "Trong phương thuốc bổ thi trừ trái tim của xác sống còn gì nữa?"

Phàn Thiếu Hoàng chau mày suy tư rất lâu mới nói "Nữ Bạt là chiến thần viễn cổ, bị thương do máu của cô ấy thì thứ tầm thường không bổ lại được. Nếu lấy được tim của xác sống thì còn phải cần máu Kỳ Lân và nước cam lộ."

Tối hôm đó bọn cương thi lục đục ngoi lên khỏi đáy biển. Khi cương thi mắt xanh về đến nhà gỗ thì Xảo Nhi đang đọc sách. Ngoài trời đổ tuyết, không khí rất rét. Nó lấy sách trong tay cô rồi ôm cô vào lòng thật kín "Bắt đầu đọc từ đâu..."

Tiếng nói của nó đột nhiên ngừng lại. Quyền sách đó là bảng ghi chép của pháp môn thần thông của thần thú viễn cổ. Còn trang Xảo Nhi đang xem chính là Kỳ Lân. Nó im lặng đặt quyển sách xuống, rồi cầm một quyển khác đọc cho cô nghe. Xảo Nhi kéo lấy cổ của Mắt Xanh, ngẩng đầu nhìn nó "Sau này đừng gạt em làm việc nữa được không?"

Nó cúi đầu nhìn cô, trong con ngươi xanh bích có đường vân kỳ dị, sâu thẳm như muốn hút hồn người khác "Ừ."

Xảo Nhi hôn chụt lên má của nó "Vậy để em cùng đi lấy máu Kỳ Lân với anh nhé!"

Nó cúi đầu. Tay phải nhẹ nhàng vuốt ve cổ của cô rồi thình lình bổ xuống khiến Xảo Nhi hét lên rồi bất tỉnh gục vào ngực nó. Nó mang Xảo Nhi đặt vào trong quan tài kéo chăn đắp kín. Lúc xoay người gần đi lại học theo Xảo Nhi hôn hôn lên người cô. Cương thi Hồng Y bên ngoài đã thúc giục. Nó đứng dậy đi ra ngoài khép cửa lại. Khi Xảo Nhi tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau, bên cạnh quan tài là Mắt Xanh đang nằm úp. Cô đưa tay sờ soạng không biết đụng phải vết thương ở đâu của nó. Nó rên rỉ rồi lại vùi vào ngực cô như làm nũng, nắm lấy tay cô đặt lên vết thương của mình "Bị lửa đốt đau lắm Xảo Nhi." Cô vừa muốn bắt lấy nó đánh cho một trận bỏ tức. Nhưng nhìn thấy vết thương bị lửa Kỳ Lân thiêu đốt trên người nó cô lại không xuống tay được "Tại sao anh không đi xuống biển chữa thương đi?"

Đương nhiên nó biết cô đang tức giận nên chỉ ngoan ngoản nằm đó không dám rên rỉ tiếng nào. Một hồi lâu mới nhẹ nhàng viết chữ vào lòng bàn tay cô: Nếu đi xuống biển thì khi em tỉnh lại không thấy anh sẽ cho rằng anh bỏ đi mất. Xảo Nhi chỉ đành phải tìm thuốc cho nó, cũng không thể tức giận với nó được nữa. Tuy Kỳ Lân là thần thú nhưng muốn lấy máu cũng không phải việc khó. Khó khăn chính là việc lấy nước cam lộ sau cùng. Hống khác với Bạt, nó không có một người cha nuôi là Huỳnh Đế. Không có chỗ dựa dĩ nhiên chỉ phải tự thân vận động. Vì giết Kỳ Lân lấy máu đã khiến thần giới cảnh giác nên muốn lấy nước cam lộ của Quan Âm lại càng là đi vào trong đầm rồng hang hổ. Cũng chính vì không có chỗ dựa nên một con cương thi bình dân có thể lựa chọn hoặc là chờ đợi thời cơ, hoặc là làm liều. Mấy ngày nay nó cũng buồn phiền xuống đáy biển dưỡng thương, nửa đêm mới chạy ra ngoài hầu Xảo Nhi ngủ. Là ngủ rất thuần khiết, thuần khiết đến mức khiến Quỷ Xa cực kỳ mất kiên nhẫn -- Hai người này cũng quá thuần khiết rồi! Nó quyết định đi ra ngoài vì Lão Đại và Lão Nhị nhà mình tìm kiếm tài liệu giảng dạy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status