Đọc truyện Người yêu ơi đi nào - Chương 18

Người yêu ơi đi nào

Chương 18: Đưa thi


Thúy Vi Sơn tập trung một đội hành thi, Phàn Thiếu Hoàng bị ông già bắt đi lưu vong. Hắn dẫn theo Thi Sát của mình, thu dọn xong hành trang, vội vàng lên đường dẫn đội thi thể tha hương này về quê an táng.

Muốn ra khỏi Thúy Vi Sơn phải bay qua khỏi triền núi. Đương nhiên đưa thi phải lên đường vào buổi tối. Đây cũng là lần đầu tiên cương thi mắt xanh làm việc với hắn, nhìn gì cũng cảm thấy mới mẻ. Phàn Thiếu Hoàng trông chừng nó rất chặc, sợ nó gặm hư mấy cái xác tươi mới ngon miệng này.

Nếu như thi thể bị tổn hại trên đường, tiền bồi thường sẽ rất cao.

Hiển nhiên Phàn Thiếu Hoàng có biện pháp đối phó với nó. Lúc lên đường, hắn kêu nó đi đầu bảo vệ, mấy thi thể phía sau gác tay lên vai nó, xếp hàng thứ tự ngay ngắn, nhảy về phía trước.

Đối với việc này, cương thi mắt xanh vô cùng không quen. Tốc độ của đội hành thi quả thật hoàn toàn khác xa với nó. Mà mấy vị anh em phía sau rõ ràng không hiểu được bất mãn và kiềm nén của nó, cứ nhảy như rùa bò.

Con đường dẫn thi vô cùng vắng vẻ, xưa nay người dẫn thi cũng cố ý đi đường núi, tránh né người sống. Đương nhiên bọn họ cũng không ngoại lệ. Từ nhỏ Phàn Thiếu Hoàng đã ra đời ở Thúy Vi Sơn, những con đường mòn này không biết hắn đã đi qua biết bao lần, đã không còn cảm giác mới mẻ từ lâu.

Cương thi mắt xanh treo đèn lồng trên cổ, dẫn đầu đội hành thi, thỉnh thoảng nhìn trái ngắm phải. Hành lý của Phàn Thiếu Hoàng treo trên người của con cuối cùng trong đội, còn hắn đi cuối hàng.

Trong núi u tối, khi Phàn Thiếu Cảnh dẫn thi thường có yêu ma quỷ quái đến trộm xác. Ma mới sinh, trước thành tinh, thành tinh xong rồi mới đến tủy não. Tủy não của những hành thi mới chết này là thứ bổ dưỡng rất lớn cho bọn chúng. Có Phàn Thiếu Hoàng ở đây, chẳng có quỷ yêu nào dám chú ý đến đội hành thi của hắn -- Rơi vào tay Phàn Thiếu Cảnh cao lắm là tu luyện lại, rơi vào tay Phàn Thiếu Hoàng thì mạng cũng chẳng còn.

Mặc dù trong bóng đêm này vẫn có yêu khí lượn lờ, đội hành thi vẫn bị vây trong sự thèm thuồng của ma quái, nhưng chẳng có con nào dám ra tay.

Phàn Thiếu Hoàng vẫn lên đường như chẳng có việc gì. Nhưng cương thi mắt xanh lại thiếu kiên nhẫn -- Những tà linh yêu quái kia cũng xem như là thứ đại bổ cho nó...

Rốt cuộc là do thức ăn cám dỗ nên kích động nhất thời. Mắt Xanh tấn công khiến bầy yêu vồ đến, làm cho Phàn Thiếu Hoàng bắt yêu quái trong núi cả đêm...

Mà yêu quái cũng là linh vật, vừa thấy đạo sĩ bắt yêu, lại len lén nhập vào thi thể. May là bùa trấn yêu của Phàn Thiếu Hoàng coi như tốt, nếu không ông già sẽ phạt hắn quỳ trước bài vị tổ sư gia đến chết rồi...

Cuối cùng đến lúc hừng đông chạy đến nghĩa trang dưới chân núi, Phàn Thiếu Hoàng mệt mỏi nằm vật ra. Nghĩa trang đã được xây dựng rất lâu, coi nghĩa trang là một ông lão chân chất. Phàn Thiếu Hoàng dẫn đội hành thi vào trong đàng hoàng, cũng không dám để cương thi mắt xanh trông hộ.

Việc này bạn có thể tưởng tượng ra. Nếu quả thật để cho con cương thi tham ăn trông hộ, không chừng đến tối, vào nhà đã thấy cả phòng trống rỗng. Hỏi nó: "Thi thể đâu?" Nó có thể ợ lên một cái, liếm miệng trả lời hắn "Ợ, mùi vị không tệ."

.......... Hắn sẽ được tiếp tục về quỳ trước mặt bài vị tổ sư gia đến chết mất thôi.....

Sau khi Phàn Thiếu Hoàng nằm ngủ, cương thi mắt xanh lại không có gì làm. Nó trở về căn nhà gỗ nhỏ. Lúc đó trời vừa tảng sáng, Xảo Nhi còn chưa rời giường. Nó len lén chui vào quan tài, ôm cô đặt lên người mình.

Nhà gỗ không có cửa sổ, ánh mặt trời cũng khó lọt vào. Đây là lần đầu tiên nó ngủ ở đây. Khi tỉnh lại Xảo Nhi rất vui mừng, ôm chặt lấy cổ nó.

Nó mặc cô quấn lấy, vui vẻ nói lẩm nhẩm, nhưng ngay sau đó nó đưa tay gãi gãi bụng cô (do bắt chước Phàn Tử Quân gãi bụng mèo). Xảo Nhi cười khanh khách vuốt ve tay nó, gục lên ngực nói chuyện phiếm cùng nó. Bây giờ cô cũng đã biết nhiều điễn văn, đề tài nói chuyện của một người một thi cũng rộng ra hơn.

Cô hỏi nó hôm nay ăn gì. Nó lại nói cho cho cô biết, thụ yêu ăn ngon hơn mèo yêu. Nó còn nói cho cô biết Thi Sát ở Thúy Vi Sơn toàn lũ quái dị. Trong đó nó miêu tả dáng vẻ Thi Sát của chưởng môn Thúy Vi Sơn cặn kẽ nhất.

Trời sáng choang, Xảo Nhi rời khỏi quan tài. Đương nhiên cương thi mắt xanh không đứng lên. Xảo Nhi thay bộ quần áo sạch sẽ cho nó, để nó nằm lại trong quan tài, lại dùng ván gỗ đóng quan tài lại, lúc này mới mở cửa đi ra khỏi nhà.

Cô giặt sạch sẽ quần áo của cương thi mắt xanh, sau đó vá lại bộ quần áo đã bị rách của nó. Quần áo nó luôn luôn nhanh hỏng, thỉnh thoảng phải vá đắp lại một lần.

Hiếm khi nó trở về nhà, đợi lúc ăn cơm xong, cô đóng cửa lại, chui vào quan tài nằm với nó. Nó cũng rất vui sướng trêu chọc chơi đùa với cô.

Khi Phàn Thiếu Hoàng tỉnh lại sắc trời vẫn còn sớm. Theo thói quen sẽ đi đến phòng chứa thi để kiểm tra. Ông lão trong nghĩa trang run lẩy bẩy mang cơm lên. Phàn Thiếu Hoàng có tính ưa ăn uống sạch sẽ, nên lúc nào cũng mang theo bát đũa vân vân... Nhiều năm qua, ông lão cũng đã quen với việc như thế.

Lúc hắn ngồi ở trong sảnh ăn cơm, Thi Sát của hắn cũng đã trở về , bước chân nhẹ nhàng, nhìn qua tâm trạng rất vui vẻ, chỉ thiếu chút là vừa đi vừa hát thôi.

Phàn Thiếu Hoàng sa sầm mặt lùa hết cơm. Khi hoàng hôn buông xuống, hắn đã thu dọn xong hành trang, chỉnh sửa lại đội hành thi, chuẩn bị lên đường.

Cương thi mắt xanh vẫn đi đầu, vô cùng buồn bực dẫn đội thi nhảy phía sau. Trước mặt là một dòng sông chảy xiết, bọn họ phải đi dọc theo bờ sông. Hai bên bờ sông lau sậy mọc um tùm, cương thi mắt xanh không chịu yên ổn, thỉnh thoảng bứt cỏ lau ngậm chơi.

Suốt quảng đường đi yên ắng dị thường, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy réo rắt. Đột nhiên, Phàn Thiếu Hoàng dừng bước, kiếm sau lưng hắn mơ hồ reo lên, chính là biểu hiện có yêu quái dữ đến gần.

Cương thi mắt xanh đi đầu cũng cảm thấy khác thường, dừng bước lại, cảnh giác nhìn xung quanh.

Phàn Thiếu Hoàng nhanh chóng dẫn đội hành thi qua một bên, để cương thi mắt xanh chống đỡ. Mùi máu tanh nồng nặc từ từ đến gần, những ngôi sao lấp lánh trên màn trời màu xanh thẫm cũng trở nên u tối. Trong không khí có âm thanh kỳ quái, giống như có con chim khổng lồ cất cánh.

Phàn Thiếu Hoàng tâm ý tương thông với nó, hiển nhiên khi bóng đen ào tới, vẫn còn có thời gian giải thích cùng nó "Quỷ Xa"

Mà đến khi cương thi hỏi lại hắn một câu khiến hắn tức nghẹn cổ họng. Nó hỏi vô cùng ngây thơ "Quỷ Xa? Quỷ Xe Ngựa hả?"

Phàn Thiếu Hoàng phải cố nén vài lần, mới không rút kiếm giết chết cái tên ngốc này trước kẻ địch.

Thân hình chim khổng lồ dần dần thấy rõ. Nó bay trong không trung một vòng. Vài giọt nước rơi xuống, may mắn là cương thi mắt xanh nhạy cảm với máu. Nếu không nó sẽ khẳng định đó là bài tiết của con chim kia.

Nó ngẩng đầu tò mò nhìn lên. Con chim đó có rất nhiều đầu, nhưng lại dư ra một cái cổ, nơi đang rỉ máu chính là cái cổ không có đầu đó.

Sắc mặt Phàn Thiếu Hoàng hơi nghiêm trọng. Hắn không sợ đối phó với con thú dữ nhiều đầu này, nhưng vấn đề là nó có thể bay. Đương lúc hắn trầm tư, đột nhiên phía sau lưng trống trải, bóng dáng Thi Sát của hắn thoáng cái đã biến mất mất tăm.

Lần này Phàn Thiếu Hoàng không nhẹ nhàng, trong lòng còn hoài nghi: Nghiệt chướng này lại bỏ chạy nữa sao?

Cũng may lần này cương thi mắt xanh không chịu thua thiệt. Chỉ trong chớp mắt con chim khổng lồ xuất hiện, trên không trung vẫn còn hình bóng chưa tan hết.

Phàn Thiếu Hoàng vẫn bảo vệ đội thi thể của mình... Ặc, là bảo vệ thi thể trong đội hành thi. Hắn hướng dẫn đội thi thể tránh xa phạm vi chiến đấu của cương thi mắt xanh và chim khổng lồ. Con chim khồng lồ kia nhiều đầu lắm miệng, thừa dịp hắn hướng dẫn đội hành thi di chuyển, dùng ba đầu đối phó với cương thi mắt xanh, còn sáu cái miệng dư lại thì mổ vào đội hành thi của Phàn Thiếu Hoàng.

Hiển nhiên là nó đã cực đói. Nếu như không phải vì thức ăn, nó sẽ không liều mạng với cương thi mắt xanh có tu vi đến cỡ này. Cương thi mắt xanh túm lấy ba cái cổ của nó, Phàn Thiếu Hoàng dán bùa trấn yêu xong lại móc bật lửa trong người ra, tiếng đánh lửa vang lên, bật lửa cháy sáng, ánh sáng dần rõ.

Không phải cương thi mắt xanh sợ ánh sáng, nó chỉ sợ ánh mắt trời. Nhưng con chim quái kia hét lớn lên, vùng vẫy khỏi tay nó, khẽ vỗ cánh, bỏ trốn mất dạng.

Cương thi mắt xanh muốn đuổi theo, lại cảm thấy con chim đó thịt ít lông nhiều, phí công phí sức. Trong lúc do dự, Phàn Thiếu Hoàng đã sửa chữa lại đội hành thi. Nó tự giác đừng trước đội, nhìn mấy vị anh em mới mẻ phía sau. Nó biết đây không thể ăn, nên chỉ đưa tay sờ sờ đầu bọn chúng.

Phàn Thiếu Hoàng ho khan cảnh cáo nó, nó lập tức rút tay về, nghiêm trang xoay người, dẫn đội hành thi chậm rãi bước đi.

Phàn Thiếu Hoàng cũng không còn rãnh rỗi, vừa đi vừa nói cho nó biết con chim quái chín đầu mười cổ này: "Nó chính là quỷ xa, trong truyền thuyết nó làm hại nhân gian, bị hao thiên khuyển cắn một cái đầu, từ đó chỉ còn lại chín đầu thôi...."

Truyền thuyết luôn là trừng phạt ác tôn vinh thiện, vô cùng tốt đẹp. Mà người cũng không biết rõ việc trong thần giới và yêu giới, rất nhiều chuyện chỉ là ai nói sao mình nghe vậy mà thôi.

Cương thi mắt xanh cũng tin vào truyền thuyết này một khoảng thời gian rất dài. Cho đến sau này được một tiểu cương thi nói lại sự thật -- Xa quỷ vốn là chim thầm, có một hôm ngủ gật ở Nam Thiên Môn, lúc đó Nhị Lang Thần đi tuần -- Hắn đã uống hai chung rượu, cho nên có chủ tài ắt có chó tài, hao thiên khuyển cũng uống hai chung.

Nhưng con chó này không có tửu lượng cao như chủ nhân, chỉ uống có chút rượu đã say. Bạn cũng biết, lúc uống rượu mà có cổ vịt làm mồi, mùi vị sẽ tốt hơn nhiều đúng không? Nhưng mà đáng tiếc nó chạy khắp nơi không tìm được cổ vịt, lại phát hiện xa quỷ đang lim dim, cho nên....

Từ đó về sau, tình tình xa quỷ thay đổi rất lớn, từ chim thần rơi xuống thành chim quái. Nghĩ cho kỹ, thật ra nó xui tám kiếp rồi...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status