Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 1233: Hài tử, ngươi còn quá non!

Thiên đạo.

Cửu Kiếp kiếm chủ.

Thiên đạo.

Sở Dương xuất thần suy nghĩ hồi lâu, vẫn có một cảm giác, trong tối tăm tựa hồ có sẵn một con đường vô hình, mỗi một bước đi của mình, đều đạp lên chính con đường đó.

Trọng sinh, cửu kiếp, Thiết Vân gặp Thiết Bổ Thiên, Thiên Binh các gặp Độc Hành, linh vụ Sinh Cơ tuyền, kết nghĩa huynh đệ, đấu trí đấu dũng với Đệ Ngũ Khinh Nhu, Hắc Ma đột nhiên xuất hiện... Đến giai đoạn này, suy nghĩ và mục tiêu của mình, cơ bản có thể có thể nói là đã bị dẫn dắt tới Trung Tam thiên.

Sau đó thiên cơ đại vận chuyển, Đệ Ngũ quyết tâm buông tay, mình tới Trung Thiên, nhưng sau khi lên đó, người gặp được đầu tiên, lại là phụ thân mình, trải đường cho mình lên Thượng Tam Thiên.

Cứ tuần tự như thế...

Mãi cho tới khi Bố Lưu Tình, Ninh Thiên Nhai xuất hiện, cửu đại gia tộc quyết định... Lên Thượng Tam thiên lại càng thuận lý thành chương. Sau khi lên Thượng Tam Thiên, từ Đông Nam đi ra, gặp được Tử Tà Tình.

Biết được Cửu Trọng Thiên Khuyết, mà Tử Tà Tình rời đi, tựa hồ lại chỉ dẫn một phương hướng cho mình.

Rồi khi mình biết ở Hạ Tam Thiên có nhi tử, mẫu thân của nhi tử và mẫu thân mình, không ngờ lại là sư tỷ sư muội... Điều này vốn thật quái dị, nhưng hiện giờ, vất vả bao nhiêu công sức xuống tới nơi, nhi tử của mình là là một bất diệt chi linh gì gì đó... Hơn nữa còn liên quan tới một cái thiên đạo không gian!

Rất hiển nhiên, không gian thiên đạo, chính là một nơi còn cao cấp hơn cả Cửu Trọng Thiên Khuyết.

Mà chuyện như vậy, lại từ miệng nhi tử mình nói ra, càng khiến cho Sở Dương có một loại cảm giác hoàng đường giống như lặp đi lặp lại vậy. Nếu như mình đoán không sai thì Cửu Kiếp kiếm chính là quỹ tích thiên đạo... Cuối cùng tới không gian thiên đạo là sẽ dừng lại.

Trên đời này, không có chuyện gì có thể siêu việt hơn.

Tựa hồ trong tối tăm có một sợi dây, đang lôi kéo mình, từng bước từng bước, không ngừng leo lên tới đỉnh phong.

Nhưng trong lòng Sở Dương vẫn không thoải mái.

Quay mặt nhìn tên gia hỏa người nhỏ quỷ lớn trước mặt, tâm tình Sở Dương vẫn rất kỳ quái. Đây là một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, vừa thân thiết mà lại có chút xa cách.

Không khỏi thở dài một hơi thật sâu.

"Ngươi nói chuyện này với ta, khiến ta thật sự có chút không thể tiếp thụ." Sở Dương buông nhi tử xuống, để cho tiểu rử này ngồi xếp bằng trên mặt đất, còn mình thì ngồi trước mặt hắn, nói: "Ta vốn nghĩ rằng, sau khi tới đây sẽ được nhìn thấy một nhi tử thiên chân vô tà, sau đó hóa giải hiểu lầm với Bổ Thiên, vạch trần sự thật, để cho nhi tử nhận tổ quy tông..."

"Ta mang theo hưng phấn hạnh phúc mà tới, vậy mà lại gặp được một nhi tử yêu nghiệt. Nếu ngươi không nói ra, ta cùng lắm cũng chỉ cho rằng nhi tử ta là một thiên tài... hơn nữa còn thật cao hứng. Nhưng ngươi lại nói hết ra tất cả mọi chuyện... điều này khiến ta có chút không thể tiếp thụ nổi."

"Cái loại thân tình phụ tử trong mộng tưởng...." Sở Dương có chút phiền muộn: "Ngươi hiểu không?"

"Ta cũng không có cách nào... bởi vì ta không đợi được nữa." Tiểu tử kia xòe tay nhún vai, vẻ mặt thực vô tội.

"Không đợi được nữa" Sở Dương buồn bực lặp lại một câu.

"Có hai nguyên nhân." Tiểu tử kia duỗi chân ngồi. Trên khuôn mặt ngây thở lộ vẻ nghiêm túc khiến người ta buồn cười: "Ta chưa từng có người thân, cũng chưa từng có mẫu thân. hiện tại ta có rồi. Mẫu thân đối với ta, chính là toàn tâm toàn ý trân trọng, yêu thương. Loại cảm giác này khiến ta mê say. Mẫu thân hoài thai mười tháng mới sinh ra ta, bất kể nói thế nào, nàng cũng là thân mẫu của ta."

"Ta không hi vọng mẫu thân ta bị thương tổn. Ta hi vọng ngươi có thể khiến nàng hạnh phúc. Nhưng trước mắt xem ra, ngươi nhiều nhất cũng chỉ là một vị khách qua đường, mẫu thân ta tuyệt đối sẽ không theo người rời đi.... Chẳng bao lâu nữa ngươi lại phải đi. Chỉ cần ngươi đi rồi, mẫu thân sẽ không vui vẻ nữa. Cho nên ta muốn ngươi được mẫu thân chấp nhận trong thời gian ngắn nhất." Tiểu tử kia nói: "Để cho nàng có một chỗ dựa. Tiếp tục sống hạnh phúc, vui vẻ."

"Đây là tâm nguyện của ta." Tiểu tử kia nở một nụ cười, nói: "Điểm này, chỉ có người mới làm được."

"Cái thứ hai không đợi được, chính là... Từ khi ta sinh ra, sau khi Lan Mai Tiên kia đi không lâu... Người của Lan gia đã tới rồi. Hơn nữa còn tới đây rất nhiều... trong hoàng cung cũng có, ngoài hoàng cung cũng có." Tiểu tử kia nói: "Bọn họ giấu diếm được mẫu thân, nhưng lại không qua mặt được linh giác của ta."

"Trước mắt, bọn họ đang điều tra tin tức mọi người. Chỉ cần có thể xác định là sẽ động thủ. Ngươi hiện tại, không thể nghi ngờ chính là mục tiêu lớn nhất. Bọn họ khẳng định đã hoài nghi ngươi."

Tiểu tử kia nói: "Ở Hạ Tam Thiên, ngươi không thể nghi ngờ là khó thể nào thi triển tay chân. Nếu như hai mẹ con chúng ta bị người ta khống chế. Ngươi lại càng khó hơn. hơn nữa, bọn họ đã chuẩn bị suốt một năm... Dưới tình huống hữu tâm tính kế vô tâm, ngươi đến một điểm phần thắng cũng không có. Cho nên, tuy biết rõ nếu ta nói cho ngươi, ngươi sẽ không tiếp thụ nổi, nhưng cũng chỉ có thể nói rõ cho ngươi...."

Nếu như ngươi chết đi. Hơn nữa còn chết dưới Hạ Tam Thiên. mẫu thân thật sự sụp đổ mất...." Tiểu tử kia than thở, nói: "Ta không muốn để mất mẫu thân...."

Sở Dương hoàn toàn chán nản.

Vừa định một chút cảm giác hạnh phúc trẻ nhỏ dễ dạy, không hổ là nhi tử ta, nhỏ như vậy đã biết suy nghĩ cho phụ thân thì đã bị tên tiểu tử này đả kích cho mất sạch.

Thì ra tên tiểu hỗn đản này xét đến cùng cũng là ko muốn để mẫu thân hắn thương tâm...

Bất quá... Lan gia! Trong mắt Sở Dương lóe lên hai đạo hàn quang.

Lan gia này thật đúng là không biết sống chết.

Không ngờ dám thò tay tới tận cả nơi này.

Sở Dương thông minh tuyệt đỉnh, vừa nghe những lời này liền lập tức hiểu rõ tất cả.

Lan Mai Tiên là sư phụ Thiết Bổ Thiên. Nhìn thấy Cửu Trọng đan xuất hiện ở chỗ Thiết Bổ Thiên... Lan Mai Tiên vẫn là người Lan gia, đối diện với Cửu Kiếp kiếm chủ, Lan gia chính là một trong cửu đại gia tộc đứng mũi chịu sào.

Làm sao có thể không chuẩn bị?

Cho nên nàng đã sớm bắt đầu bố trí. Thiết Bổ Thiên không nói ra là ai, đương nhiên cũng nằm trong dự liệu. Mà Lan gia giữ kín không nói ra, trước khi sự tình rõ ràng sẽ không đối phó với mẫu tử Thiết Bổ Thiên. Sở Dương cũng có thể hiểu được.

Phỏng chừng Lan gia cùng Lệ gia đều ôm ý đồ giống nhau, trở thành một trong cửu kiếp, tiếp tục một vạn năm huy hoàng.

Vô luận chuyện gì, điều kiện tiên quyết đều phải có con đường quan hệ! Huống chi Thiết Bổ Thiên cùng Lan Mai Tiên có quan hệ thầy trò, Lan gia gần như đã có được điều kiện đầu tiên này rồi!

Nếu như biết Cửu Kiếp kiếm chủ là ai, với thủ đoạn của Lan gia, có ngàn vạn loại phương pháp kéo quan hệ với hắn. Sau đó thuận lý thành chương trở thành cửu kiếp - đây cũng là tính toán của Lan gia.

Mà đến lúc đó, quan hệ thầy trò giữa Thiết Bổ Thiên và Lan Mai Tiên lại càng trở thành một tình cảm ràng buộc không thể phá vỡ!

Thiết Bổ Thiên không biết, Sở Dương không biết... vậy cái kế hoạch này, gần như có trăm phần trăm khả năng thành công! Bất kể từ điểm nào mà nói, đều không có khả năng thất bại!

Chỉ là, người của lan gia nằm mơ cũng không nghĩ tới, kế hoạch như thiên y vô phùng của bọn họ, không ngờ lai thua trong tay một tiểu hài tử mới hơn một tuổi!

"Ta biết rồi." Sở Dương thâm trầ nói.

"Ta đây yên tâm rồi." Tiểu tử kia rất vui vẻ nói.

"Hiện tại, ngươi không còn chuyện gì khác nữa chú?" Sở Dương nhướng mày.

"Không có... ngươi muốn làm gì?" Tiểu tử kia cảnh giác hỏi.

"Chỉ là sửa chữa một chút mấy cái ước định ban đầu mà thôi." Sở Dương thản nhiên nói: "Thứ nhất, lấy tên, đặt tên là chuyện của phụ mẫu, chưa từng có hài tử nào đặt tên cho mình. Cho nên cái tên ngươi lấy sẽ phải vứt đi. Tạm thời, ngươi tên là Thiết Dương, chờ đến khi nhận tổ quy tông xong, ta sẽ đặt tên cho ngươi!"

"Ngươi...xấu lắm!" Tiểu tử kia trợn mắt há hốc miệng, tuyệt đối không thể nghĩ tới lão phụ thân mình đã lập tức qua cầu rút ván.

"Về phần nhũ danh, từ giờ trở đi, cứ gọi là Đản Đản đi." Sở Dương nói: "Cái tên này không tệ!"

"Ta không muốn!" Tiểu tử kia khóc không ra nước mắt.

"Không muốn cũng phải muốn!" Sở Dương nhếch miệng lên.

"Ta nói cho mẫu thân ta biết, ta phải hư tất cả kế hoạch của ngươi... ta nói được là làm được!" Tiểu tử kia hung tợn uy hiếp.

"Ta không sợ, ngươi không sợ mẫu thân thương tâm khổ sở cả đời thì cứ bán đứng phụ thân ngươi cũng được." Sở Dương đắc ý vô cùng: "Hiếm thấy hài tử nào như ngươi, còn nhỏ như vậy đã biết thương mẫu thân rồi. Không tệ không tệ, lão tử ta cho ngươi biết, sau này phải nghe lời, nếu ngươi không nghe lời, ta nhất định sẽ có biện pháp khiến mẫu thân ngươ thương tâm muốn chết!"

"Ngươi...." Tiểu tử kia trợn mắt há hốc miệng. Tuy hắn cũng hiểu biết không ít, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên chuyển sang kiếp khác làm người, chỉ là một tay lý luận siêu cấp, chứ trong hiện thực, hắn vẫn còn non lắm.

Vừa giao phong với một tay lão luyện giang hồ như Sở Dương, lập tức đại bại.

"Ngươi nó không giữ lời!" Tiểu tử kia mặt mày méo mó.

"Đây cũng là bài học đầu tiên vi phụ muốn dạy ngươi. Chỉ cần thực lực ngươi mạnh, ngươi có thể nói không giữ lời. Cũng như hiện tại, ngươi nói không giữ lời, ta có thể xử ngươi. nhưng ta nói không giữ lời, ngươi không làm gì được ta!" Sở Dương cười hắc hắc: "Nhi tử, ngươi cũng thông minh đấy. Vừa rồi thổi da trâu rất tốt, bất quá... thổi da trâu lớn tới đâu mà không có nửa điểm thực lực, thì chỉ có thể là truyện cười mà thôi!"

"Hiểu không?" Sở Dương rất là đắc ý hỏi.

"Đã hiểu." Khuôn mặt mũm mĩm của tiểu tử kia có chút méo mó, ngươi cứ chờ ta lớn lên!

"Ồ, còn không gọi phụ thân?" Sở ngự tọa hất hàm lên. Hài tử, đấu với ta, ngươi còn non lắm.

"Phụ thân...." Sớm muộn gì cũng phải kêu, kêu sớm kêu muộn có khác gì nhau? Tuy bị người ta bắt gọi có chút mất mặc, nhưng đây là cha mình, cũng không mất mặc lắm.

"Ừm, Đản Đản ngoan." Sở Dương tán dương gật đầu.

"Cha, ta có thể không gọi là Đản Đản được không?" Tiểu tử kia hoàn toàn chịu thua.

"Vấn đề này à...." Sở Dương cười gian manh, tiếp nhận ánh mắt nịnh bợ của nhi tử: "Không được...!"

Tiểu tử kia ủ rũ cúi đầu.

"Đợi lát nữa mẫu thân ngươi tới, biết nsoi gì rồi chứ?" Sở Dương rất đắc ý

"Biết."

"Tốt, một khi đã vậy. Vi phụ hiện tại rất vui vẻ, kể cho ngươi mấy câu chuyện xưa." Sở Dương cười tủm tỉm nói, đồng thời trong lòng cũng thầm lựa chọn, ừm, tự mình trải qua, có thể khiến nhi tử tham khảo được một chút, hơn nữa có thể lý giải...

Liên tục kể bốn năm câu chuyện thì thấy tiểu tử kia ngáp ngắn ngáp dài.

"Thế nào? Nghe không hay?" Sở ngự tọa hỏi.

"Phụ thân... mấy chuyện này...." Tiểu tử này có chút phát điên, không biết nói gì.Kể chuyện xưa...ngươi kể những cái này làm gì? Khoảng thời gian ta sống trong thân thanh kiếm kia, những chuyện này còn gặp nhiều cả ngươi...

Tiểu tử kia rốt cuộc cũng không nhịn nổi, lộ ra một khuôn mặt tươi cười đáng yêu, hai cái tay tròn xoe chống người đứng lên, thiên chân vô tà, nói: "Phụ thân, hay là ta kể cho mấy câu truyện cho ngươi nhé...."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 20 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status