Đọc truyện Mê hoặc song vương - Quyển 1 - Chương 9

Mê hoặc song vương

Quyển 1 - Chương 9: Đưa vào trận huấn luyện cực kỳ bi thảm


"Ngươi không sợ bổn vương cưỡng bức ngươi sao?" Nhìn bóng dáng trong tuyết dần dần bị bao phủ, Gia Luật Thức bật thốt lên.

"Ngươi sẽ không....." Bách Lý nói chắc chắn, giống như là tổng thể đã chắc chắn thắng lợi.

"Vì sao?"

"Bởi vì ngươi là vương, hơn nữa lại là một vương kiêu ngạo."

Trong tuyết, hai người đối diện nhau mà đứng, Gia Luật Thức cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt, tiếng bước chân dẫm trên tuyết đọng phát ra tiếng vang trong trẻo, vốn là nối thành một mảnh tới giữa đình viện lưu lại một điều phân tách thật thâm sâu: "Nữ nhân, quá thông minh sẽ làm cho người ta gai mắt."

Bách Lý cũng không suy nghĩ nhiều đến lời nói của hắn, cầm chiếc lọ bạch ngọc trên đất lên cố chấp đứng dưới bầu trời mờ mịt.

Trong đại sảnh, vài cái hỏa lò cao lớn đang bốc cháy, vừa đi vào liền thấy ấm áp dễ chịu. Trong sảnh, vài nữ tử đang ngồi, gồm có Vương phi Gia Luật Thức, hai trắc phi, hai tiểu thiếp. Trong năm người chỉ có Ôn Nhứ là người Hán, vì vậy cũng có vẻ nhỏ nhắn hơn, ánh mắt lấp lánh, thủy chung trên mặt vẫn mang theo nụ cười duyên. Vương phi là người Đại Liêu, nhỏ hơn Ôn Nhứ mấy tháng, nhìn qua không mất đi sự chững chạc, ngồi ngay ngắn ở một bên, nhẹ uống trà nóng.

Một phi khác cùng Ôn Nhứ là bằng nhau, Liễu Diệp Mi, đôi phượng nhãn, giống như dịu dàng giống như giận dữ, trong năm người nàng liền là người luôn được sủng ái nhất, cũng là tranh đấu lợi hại nhất.

"Tỷ tỷ, ngươi như thế nào lại không thương tiếc để cho một đứa nha hoàn đứng ở trong tuyết cả nửa ngày như vậy?" Trắc phi Dương thị không khỏi thút thít nói.

"Còn không phải là do Vương nói muốn uống trà ta tự pha sao? Nước tuyết lấy trên bầu trời, ngọt lành nhuận cổ họng, nha hoàn này bất quá hiểu được tâm ý của ta, nói thật ta cũng không nỡ, trông cả người da mịn thịt mềm như vậy." Ôn Nhứ không nóng không lạnh nhìn chằm chằm bóng dáng trong đình viện.

"Nàng cũng là người Hán a, nhiều lắm là cũng bằng chúng ta, nói không chừng một ngày nào đó liền kêu vương thu nạp, tỷ tỷ, ban đầu ngươi không phải từ vị trí đó đi lên sao?"

"Muội muội nói lời này, thu vào tất nhiên là tốt, bất quá, lại muốn chúc mừng muội muội, sau này lại có nhiều thời gian hơn để thưởng mai rồi." Một câu nói của Ôn Nhứ nện xuống, ngầm chỉ Dương thị ngày càng bị thất sủng, khiến cho mặt nàng không khỏi có chút không nén được giận.

"Xem tỷ tỷ nói kìa, vậy thì về sau muội liền theo bồi ngươi nhiều hơn, tỷ tỷ." Hai chữ cuối cùng mặc dù là chậm rãi phun ra, lại mang theo mười phần sức lực. Ôn Nhứ không thích nhất là người khác xưng nàng là tỷ tỷ, cảm giác như đem tuổi của nàng nâng cao lên vậy.

"Được rồi, tỷ muội chúng ta để cho người khác nhìn vào không thành chuyện cười mới là lạ." Một câu nói đúng lúc của Vương phi đè lại lúc hai người sắp giương cung bạt kiếm, không khí trở nên nặng nề.

Hai người đối mặt mỉm cười, trên mặt đều mang nụ cười xinh đẹp, nhưng trong lòng đã sớm đem đối phương giết chết vô số lần.

Nhẹ nhàng hàn huyên mấy câu qua loa, không lâu sau liền giải tán, mỗi người đều thu hồi mặt nạ đang mang trên mặt đi ra khỏi đại sảnh.

"Tỷ tỷ đi thong thả"

"Muội muội đi thong thả"

Trong tuyết lưu lại một mình Bách Lý, tuyết tan ra lại rơi xuống, rơi xuống lại tan ra. Không thấy ngừng chút nào.

Sắp đến tối thì Ôn Nhứ mới sai người tới kêu nàng đi vào, bông tuyết trên người run lẩy bẩy, đi vào trong phòng.

Lửa hừng hực bốc cháy trong chậu than, vừa mới tiếp xúc với ấm áp làm cho toàn thân Bách Lý không ngừng run rẩy.

Chìa tay đưa qua lọ bạch ngọc đầy nước tuyết, Ôn Nhứ cười duyên nghĩ nhận lấy, không ngờ trong tay chợt nhẹ, thẳng tắp rơi xuống mặt đất vỡ tan, trong lòng Bách Lý cả kinh, biết mình lại gặp xui xẻo, vô luận như thế nào thì hạ nhân vẫn luôn là người sai, Ôn Nhứ coi như là gián tiếp tìm phiền toái, cuối cùng cấp cho mình một cái cớ để trả lại.

Nụ cười duyên tắt ngấm, dung nhan diễm lệ dần dần dữ tợn, nắm chặt lòng bàn tay bị thương của Bách Lý, trong lòng dâng lên một cỗ lạnh lẽo.

"Bốp" một tiếng, một bạt tai rơi xuống, sợ là nàng đã dùng hết khí lực toàn thân, trên mặt nóng hừng hực làm đau rát, đây là lần thứ hai Bách Lý bị đánh. Lần đầu tiên là mình đánh, lần thứ hai là bị người khác đánh.

"Ta đã sớm nói qua nước tuyết trong lọ không thể chạm đất, ngươi là không đem lời nói của ta coi là quan trọng sao?" Xem ra, Ôn Nhứ là thấy được một màn xảy ra trong đình viện, xuống tay mới có thể ác tuyệt như vậy.

"Gọi vài người giam nàng vào trong quân lao đi." Ôn Nhứ cầm khăn gấm trong tay áo lên xoa xoa tay, đem khăn gấm ném vào lò lửa bên cạnh. Chỉ một cái chớp mắt, liền biến mất hầu như không còn.

"Ôn phi, này....." Nha hoàn đứng một bên bất an xoắn các ngón tay lại.

"Này cái gì mà này, ngươi cũng muốn vào đó sao?" Bách Lý không nghĩ ra, một người bề ngoài ôn nhu như thế, nữ tử trên mặt mang theo nụ cười đơn thuần, nói ra lại làm cho người ta có cảm giác băng dày ba thước.

"Không dám, nô tỳ đi ngay...."

Không lâu sau, liền đi vào hai người mang dáng dấp thị vệ, kéo nàng đi ra hướng bên ngoài, chỉ là trên đường đi đều cực kỳ cẩn thận, giống như là sợ bị phát hiện vậy.

Trong đầu Bách Lý có một dự cảm không tốt. Tai họa phủ xuống đêm trước, cảm giác nghẹt thở tránh cũng tránh không thoát.

Không bao lâu, nàng liền bị áp lên một chiếc xe ngựa: "Các ngươi muốn đưa ta đi đâu?"

Hai người cười mà không nói, trong mắt lộ ra vẻ gian nịnh vô hạn. Nhiều lần lắc lư về phía sau, Bách Lý mới bị kéo xuống ngựa: "Mang ngươi đi đến một địa phương rất tốt."

Một đường bị nửa kéo đi, một hồi sau mới bị nhốt vào một doanh trướng.

Trong trướng giam giữ rất nhiều nữ tử, hoảng sợ, bất an. Có cặp mắt giống như nước đọng, tĩnh lặng, không có một chút sức sống. Bách Lý phát hiện nữ tử bên trong đều là người Hán, trên người vẫn còn mang theo nhiều vết thương lớn nhỏ đập vào mắt. Ở một góc hẹp, Bách Lý phát hiện ra Tiểu Liên, hai mắt vô thần, quần áo tả tơi.

Nhìn một vòng xung quanh nhưng không có phát hiện ra Lý Như, lại tiến vào vài người dáng dấp binh lính Đại Liêu, đem các nàng toàn bộ đuổi ra khỏi doanh trướng.

Bên ngoài là một mảnh sa mạc, bị vòng thành một bãi săn thật to, tập hợp mười mấy cái doanh trướng.

Này giống như là một cuộc huấn luyện của liêu binh, giữa một một vùng đất truyền ra vài tiếng nức nở yếu ớt.

Người bị áp giải ra xếp thành một hàng, một đám liêu binh làm thành một vòng tròn vây lấy các nàng, chi chít, trong ba tầng ngoài ba tầng.

Bách Lý căn bản là không hiểu rõ tình huống, liền bị chìm ngập ở trong biển người. Người đứng ở phía trước liều mạng lui về phía sau, giống như tiến lên phía trước một bước liền sẽ bỏ mạng. Nhưng liêu binh ở bên cạnh lại gắt gao chế trụ các nàng, căn bản là không thể nào thối lui được nửa bước.

Gió cũng gào thét, rống giận bất bình, cuồng loạn bi ai, giữa thời loạn lạc, vẩy bút mực vẽ một bức tranh mà thôi.

Hai cô nương bị đẩy ra ngoài dẫn đầu phía trước, đứng cô đơn như vậy ở giữa sân tập huấn to lớn, trên mặt sợ hãi, căm hận đều là rất rõ ràng. Thấy thật lâu vẫn không có động tĩnh gì, một người có dáng dấp của tướng quân vung lên roi ngựa trong tay hướng trên lưng của một nữ tử phóng tới.

"A..........." Vốn là quần áo mong manh lại bị kéo ra một đường vết thương, lộ ra một vết máu nhìn thấy ghê người, roi da như là khát máu lại hướng trên người một nữ tử khác vung lên, giống như bị đánh da tróc thịt bong.

Thân thể yếu đuối không ngừng giãy giụa trong cát vàng, giống như một thân xà bị cắt đứt, làm vết máu lan tràn ra.

Tiếng cười của quân Liêu làm nhói tai các nữ tử người Hán, giống như hoàn toàn mất nhân tính xem kịch hay.

Bàn tay to vung lên, lập tức vài tên binh sĩ đi lên, chỗ cổ tay hai người cột lên một sợi dây thừng, đầu dây bên kia giao cho binh sĩ cưỡi ngựa.

"Giá" một tiếng, bụi đất tung bay, tạo thành một mảnh cát bụi, bị mùi máu tanh kích thích, ngựa giống như một mũi tên xông về phía trước. Thân thể cong vẹo bị kéo lê trên mặt đất, cùng với từng tiếng kêu thảm thiết chói tai.

Bách Lý sợ ngây người, nàng không ngờ lại tàn nhẫn như thế này, người Liêu quả thực không xem người Hán là con người. Sinh mệnh ti tiện như thế chỉ để cấp cho người vui đùa.

Đi qua một vòng, hai con ngựa nối tiếp nhau trở lại, y phục của nữ tử phía sau bị đá cào xẻ ra, da thịt lõa lồ ở bên ngoài giống như bị đao cắt, máu chảy đỏ sẫm, vô cùng thê thảm.

"Hôm nay ngươi lại thua rồi." Nam tử trên lưng ngựa quay đầu đối diện với binh sĩ đi ở phía sau.

"Lần sau khẳng định sẽ thắng, ngươi liền tiếp nhận khiêu chiến đi." Lấy sinh mạng người khác ra để đánh cược, vô tri làm lòng người lạnh lẽo.

"Tổ tiếp theo." Tướng quân trên lưng ngựa thúc giục, trong giọng nói mang theo sự không kiên nhẫn.

Hai nữ tử trẻ tuổi vừa rồi bị đẩy lên trận, trên mặt tang thương không thấu, kể cả quần áo rách nát cũng hoàn toàn không nhìn rõ diện mạo ban đầu.

Đã có vết xe đổ, hai người vừa lên trận liền đánh nhau, không hề có kỹ xảo, hoàn toàn dựa vào bản năng, kéo tóc, xé rách áo. Đầu tiên hai người đứng, sau vì vô lực mà ngã xuống đất, một người nhanh chóng bóp chặt yết hầu nữ tử dưới thân, ánh mắt thâm sâu hiện lên một màu đỏ.

Cứ như vậy giằng co, đột nhiên "Bốp" một tiếng, chỗ cổ tay vì đau đớn mà thu hồi lại, lập tức sưng tấy lên.

Nữ tử phía dưới tham lam hô hấp, không khí không chút nào dễ dàng tiến vào trong lỗ mũi, toàn thân run rẩy thở gấp, thân thể tạo thành một vòng cung.

"Dẫn nàng đi xuống, làm doanh kỹ." Âm thanh trên lưng ngựa mang theo vài tia dâm tà, làm cho khuôn mặt vốn đã đen thui nhìn qua lại càng tăng thêm vẻ đáng ghét.

"Không......." Tiếng thở dốc của nữ tử vẫn chưa khôi phục lại bình thường lại có ý muốn đứng lên, lung lay vài cái lại lảo đảo ngã xuống, hai binh lính vội đi tới, một tay nhấc lên, kéo đi về hướng doanh trướng bên cạnh.

Tiếng khóc buồn bã của nữ tử còn chưa dừng lại, phía dưới lại có hai người bị đẩy lên, thình lình một người trong đó là Tiểu Liên. Tiểu Liên thân thể rất mỏng manh, quần áo trên người còn mang vết máu, xem ra đã trải qua mấy lần đọ sức sống chết rồi.

Đây chính là một cuộc đọ sức, thắng thì tiếp tục, cho đến khi không còn sức lực nữa. Thua liền bị kéo xuống làm doanh kỹ. Muốn chạy cũng chạy không thoát, tường người chặt chẽ dày đặt xung quanh đã ngăn chặn đường sống của họ.

Thân thể Tiểu Liên bị đụng té xuống đất, mặc dù vẫn liều chết phản kháng nhưng dần dần liền có vẻ lực bất tòng tâm. Thân thể không ngừng vặn vẹo, gắt gao nắm lấy tóc của đối phương không buông. Vùng vẫy giữa mớ tóc không ngừng bị nắm kéo, đối phương ngó thấy đúng tay bị thương của Tiểu Liên, một cước hung hăng dẫm lên. Tiểu Liên bị đau nằm trên đất cát, đầu vùi vào thật sâu giữa cát bụi, không còn giãy dụa.

Hai binh lính tiến lên kéo nàng hướng về doanh trướng ở bên cạnh, cặp chân vô lực chỉ để lại hai đường thẳng song song trong cát vàng. Quay đầu lại, đôi mắt u thương nhìn về phía Bách Lý, trên mặt mang theo sự căm phẫn, bất đắc dĩ, cùng hối hận.......

Bách Lý còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, chính mình liền đã bị đẩy ra ngoài, đứng ở giữa sân, cảm giác sợ hãi ngày ngày sâu, bởi vì lần đầu tiên đến, khi nàng bị đẩy ra thì dung nhan tuyệt mỹ lập tức đưa đến một hồi âm thanh chậc chậc.

"Tốt, một thân da mịn thịt mềm a.........."

"Tướng quân, trực tiếp kéo nàng đi làm doanh kỹ đi thôi."

Bách Lý không chú ý được nhiều như vậy, bởi vì đối phương đã xông lên, hai chân bất ngờ không phòng ngự bị vấp ngã xuống đất, nữ tử giang chân ở bên hông Bách Lý, hai tay bắt đầu đánh tới. Người dưới thân khí lực dần dần kiệt quệ, tránh cũng tránh không thoát, ngồi cũng không ngồi dậy nổi, đôi tay vô lực bấu víu theo hướng tay đang bóp cổ, miệng, bị ngăn cản, lực đạo trên tay đột nhiên càng mạnh hơn, đôi tay gắt gao bóp chặt. Đi kèm với từng trận âm thanh khóc nức nở: "Chớ có trách ta, chớ có trách ta......."

Bách Lý rốt cuộc cũng hiểu rõ, đây chính là nơi người ăn thịt người, mình không phản kháng thì sẽ chạy không thoát được vận rủi. Ánh mắt chợt lóe lên, thấy roi trong tay người cưỡi ngựa đã từ từ nâng lên, nếu như một roi này quất xuống, chính mình tuy rằng vẫn sống, nhưng so với chết thì lại càng không thể kham nổi.

Tay phải mò lên mái tóc tán loạn giãy giụa, giữa mái tóc phát ra ánh sáng bén nhọn của một cây hoa trâm, thẳng tắp đâm về phía ngực nữ tử. Thậm chí còn không kịp nhắm mắt, thân thể nữ tử giống như một tấm vải rách của oa nhi xụi lơ trên ngực Bách Lý. Một loại chất lỏng ướt nhẹp tiến vào áo nàng, thấm ướt ngực nàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status