Đọc truyện Không yêu thì biến (Cô nàng mạnh mẽ) - Chương 29

Không yêu thì biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Chương 29: Cuộc sống khó khăn

Mặc kệ ngày của bạn trôi qua thế nào thì trái đất vẫn quay tròn như hàng triệu năm trước, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, thời gian cũng chẳng vì ai mà chậm lại một phút, một giây nào. Đảo mắt đã đến đầu tháng ba. Ngày cưới của Trình Thần ngày càng gần hại chị ấy cứ như bò trên chảo lửa, mỗi ngày liều mạng mua sắm lung tung, tự thề phải tiêu cho sạch mớ tiền lương, tiền để dành suốt mấy năm nay của mình, theo lời chị nói là: “Tiền này sau khi gả vào Thẩm gia thì không còn là tiền của mình nữa, chị phải đổi nó thành quần áo, túi xách, son phấn…để Thẩm Hi Nhiên có muốn dùng cũng không dùng được.”

Đương nhiên, Thẩm Hi Nhiên sẽ không để ý đến mớ tiền còm này. Thỉnh thoảng Trình Thần oán giận nói với tôi, vì sao tiền trong thẻ chị càng dùng thì càng nhiều. Tôi không cần đầu óc cũng biết, trừ bỏ cái vị coi tiền như rác – Thẩm Hi Nhiên kia còn ai mà dại dột đem tiền cung cấp cho cô gái này.

Mối quan hệ của tôi với Tần Mạch cứ tằng tằng mà tiến…đó là tôi nghĩ vậy nhưng theo cách nói của Trình Thần, đó là: ” Hai người đang yêu sao? Chị cứ nghĩ hai người tụi em đã kết hôn hơn năm mươi năm rồi chứ!”

Tôi và Tần Mạch đang ở trong giai đoạn “Đám cưới vàng” —— sống chung hòa thuận, bởi vì chúng tôi đều bận rộn, lâu lâu mới gọi điện thoại cho đối phương mà phân nửa nội dung nói chuyện là rủ nhau dùng bữa tối mà hơn nửa các bữa cơm tối là rủ nhau lên giường…

Tôi cũng không rõ tự khi nào mọi việc lại bắt đầu như vậy nhưng tôi biết lần này vấn đề của Tần thị không đơn giản, áp lực và bận rộn của anh tôi thấy rõ rành rành mà tôi ngoài công việc còn phải hướng dẫn cho nhân viên thực tập nên cũng bận túi bụi.

Hai tháng sau khi quen nhau, tôi và Tân Mạch đã mười ngày không liên lạc với nhau, nếu không phải Trình Thần bị chứng ám ảnh tiền hôn nhân suốt ngày đeo dính tôi còn lâu lâu nhắc tới Tần Mạch thì có lẽ chính tôi cũng đã quên mất mình là người có bạn trai.

Tôi cũng gọi điện cho Tần Mạch hẹn gặp nhau vài lần nhưng đều vì “bận việc” mà chết non.

Tức giận? Có lẽ có, nhưng trước một đống bản vẽ ngồn ngộn trước mắt thì tôi nhanh chóng quăng mất cảm giác này. Cả hai đều bận rộn như nhau, thậm chí tôi còn không có thời gian dừng lại suy nghĩ thật ra tôi và Tần Mạch thích hợp đến với nhau không? Thật sự có thể nắm tay nhau đi hết nửa đời còn lại?”

Tình trạng đó kéo dài đến tận ngày kết hôn của Trình Thần.

Tháng ba, mùa xuân hoa nở, các loại virus cũng phát triển lan tràn, do ngập đầu giữa mớ công việc bề bộn tôi quang vinh bị cảm, vì vậy việc làm phù dâu cho Trình Thần cũng hủy bỏ.Do các mối quan hệ phức tạp của Thẩm gia, tiệc cưới được đãi ở hai nơi, một là đãi theo kiểu Châu Âu trên bãi cỏ của khách sạn, một là đãi theo kiểu truyền thống ở sảnh trên lầu khách sạn mà tôi lại được mời dự tiệc Âu còn Tần Mạch lại được mời dự tiệc truyền thống, do đó từ đầu đến cuối bữa tiệc, tôi và anh đều không hề gặp mặt lần nào.

Mặc dù ngày hôm nay nhưng công việc của tôi vẫn không hề thiếu, các cuộc điện thoại ồ ạt đánh tới, hết người này gọi đến người kia gọi, chuyện nhỏ, chuyện lớn gì cũng gọi, tôi vừa trốn vào một góc vừa lau nước mũi vừa nghe điện thoại. Mới ngừng một cuộc gọi thì chuông lại reo tiếp. Đầu óc tôi choáng váng muốn quăng luôn di động chạy lấy người, nhưng khi thấy tên người gọi trên màn hình thì tôi chỉ còn cách nhận lệnh ấn phím nghe.

“Trình đại tiểu thư, không phải cô đang làm đám cưới sao? Còn có thời gian gọi cho em hả?”

” Tần Mạch nhà em sắp xảy ra chuyện rồi, mau lên đây nhìn xem.”

Cả người tôi chấn động, lắc lắc đầu vài cái cho bình tĩnh, hít sâu, rảo bước trên đôi giày cao gót bước vào thang máy.

Cửa thang máy vừa mở đã thấy Vương đại miêu lâu ngày chưa gặp đang đợi trước cửa, thấy tôi hắn nhỏ giọng: “Trình Thần bảo anh đi đón em, em đi thẳng vào tuốt trong kia, khách ở đó đều là VIP, em đến nói vài câu, uống mấy ly rượu rồi đưa Tần Mạch đi là được rồi. Chuyện sau đó để bọn anh giải quyết cho.”

Tôi vừa đi vừa hỏi: “Rốt cuộc sao lại thế này?”

“Em có biết gần đâu tài chính Tần thị gặp khó khăn không?”

Tôi nhíu mày ừm một tiếng.

Đại miêu bất đắc dĩ nói: “Xã hội này chỉ có dệt hoa trên gấm, không có chuyện đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, lần này Tần Mạch bị đá rớt trúng đầu rồi.”

Không có thời gian hỏi thêm, nhân viên phục vụ đã đưa tôi đến sảnh tiệc, Vương đại miêu không tiện đi cùng nên tránh một bên ra hiệu bảo tôi đi vào. Tôi hít sâu một hơi, thầm nghĩ, chết tiệt, Tần Mạch, chị chịu thiệt vì cưng như vậy, sau này mà dám làm chuyện có lỗi với chị, chị sẽ cạo sạch lông mày cưng luôn!

Tiệc truyền thống Trung Quốc dĩ nhiên có quy củ chính thống hơn tiệc Châu Âu ở dưới rất nhiều, vừa vào tôi đã thấy hai người Thẩm Hi Nhiên và Trình Thần đang kính rượu cho quan khách ở phía đông sảnh tiệc nhưng thân ảnh quen thuộc kia lại đứng sau bàn ăn ở phía tây đang nói chuyện với một người đứng nói diện, sau đó hai người cầm một ly rượu uống cạn. Tôi chỉ thấy bao tử của mình nhói đau một cái, sau đó trưng ra một bộ mặt tươi cười bước tới.

Một bàn toàn là đàn ông, trên mặt mỗi người đều cười khách khí lễ phép, tôi không biết ai trong số họ nhưng vẫn tươi cười chào qua một lượt rồi mới đến bên cạnh ôm cánh tay người ấy: “A Mạch.” Tôi nhỏ giọng thầm oán, “Không phải nói đưa em đến bệnh viện sao?”

May là tôi đang bị cảm nên mũi nghẹt cứng, giọng nói cũng khàn khàn, có diễn trò cũng không làm người khác thấy đột ngột.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tần Mạch, đầu óc anh nhanh nhạy lập tức hùa theo: “A, nhìn xem, anh quên mất rồi.” Vừa nói vừa dồn toàn bộ sức nặng thân thể đổ vào tôi, tôi cũng vô cùng phối hợp, thân mật ôm lấy anh.

Tôi đã chứng kiến sự ngụy trang của Tần Mạch khi uống rượu, anh luôn trọng sĩ diện nên không ai có thể nhìn thấu liệu anh còn có thể uống được bao nhiêu nhưng tôi nghĩ bao tử của anh hiện giờ chắc đang đau khổ, gào xin cứu mạng rồi.

Tôi biết ở lại đây thêm một phút thì Tần Mạch càng khó chịu thêm một phút, tôi nhịn không được bèn chủ động ra chiêu, tuy rằng muốn cật điểm khuy…

Chết thì chết…

“Thật ngại quá, tôi là Hà Tịch, bạn gái của A Mạch.” Tôi mỉm cười với cả bàn. “Em là bạn thân của cô dâu nên nãy giờ lu bu giúp cô ấy ở dưới lầu, đến giờ mới lên chào các anh được.”

“Hà tiểu thư khách sáo quá.” Một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi cười hớ hớ nói.

Tôi vòng một tay qua thắt lưng Tần Mạch, tay kia rót một ly rượu, nâng lên nói: ” Ly rượu này coi như là phạt Hà Tịch đã đến trễ, em uống trước.” Nói xong ngửa đầu uống cạn một hơi.

Mọi người đều nhíu mày nhìn tôi, nhất thời không ai kịp tiếp lời.

Tôi lại độc diễn tiếp, tự rót ly thứ hai: “Ly rượu này lại kính các anh, cám ơn các anh đã chiếu cố A Mạch bấy lâu.”, lại ngửa đầu cạn ly thứ hai, sau đó nhanh chóng rót đầy ly thứ ba, “Ly này xin lỗi mọi người, thật sự hôm nay em bị cảm…”

“Hà tiểu thư hào sảng.” Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, bộ dạng tai to mặt lớn kêu tôi, bình thường không biết ăn bao nhiêu dầu mỡ nữa, “Anh thấy mọi người ngồi ở đây đều khâm phục tửu lượng của em…”

Tôi cũng không dám đề ông ta nói hết câu, nói qua nói lại thì tôi không đấu lại lão cáo già này, chỉ còn cách đi trước một bước: “Không dám nhận, em nghe tiên sinh nói chuyện cảm thấy ngài phong độ hơn người, chắc chắn là người đại nhân đại lượng, Hà Tịch kính nể ngài, xin kính ngài một ly.”

Sau khi uống cạn ly rượu thứ ba, tôi lập tức rót tiếp một ly nữa: “Thật ra tiên sinh không biết, trước đây em đã đọc được tin tức về ngài trên báo nên ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay có thể gặp gỡ ngài là vinh hạnh của em, ly rượu này em xin kính ngài.”

Bình rượu đế khoảng chừng một xị, nay tôi đã uống khoảng 4 chén tức là gần hết một xị rượu, ai nấy đều nhìn thấy ánh mắt tôi dần dần thay đổi.

Tay Tần Mạch nắm chặt hông tôi, giống như là lo lắng tức giận lại thêm phần khắc chế bất đắc dĩ. Tôi không quan tâm anh, lại rót đầy ly thứ năm, tiếp tục nói với người đàn ông năm mươi tuổi đó: “Vừa rồi nghe tiên sinh khen ngợi tửu lượng của em, Hà Tịch thật sự cảm thấy rất sợ hãi, em tin trước mặt bậc trưởng bối như ngài thì vài ly rượu có đáng gì, nhưng ngài đã để mắt đến em vậy em xin kính ngài thêm một ly nữa, cảm tạ ơn tri ngộ của ngài.”

Đặt ly rượu đã uống cạn lên bàn, tôi chậm rãi rót thêm một ly nữa, nhưng lần này không vội lên tiếng mà chỉ nhìn một vòng quanh bàn xem còn có ai dám đứng lên tìm khổ hay không.

Quả nhiên, trên bàn rượu chỉ sợ đứa liều mạng, lần này mọi người đều rất im lặng phối hợp với tôi.

Tôi cười cười nói: “Thật xấu hổ, mấy ngày trước đây, em không cẩn thận bị cảm, nên hôm nay đã hẹn bác sĩ khám bệnh, không thể cùng vui với mọi người, mong mọi người cho em cạn hết ly này để tạ tội.”

Vậy là tôi đã thanh toán gọn một bình rượu đế, tôi kéo tay Tần Mạch, nửa điểm thất thố cũng không có cùng anh ra hội sảnh tiệc.

Sau này Trình Thần nói lại, vì kiểu uống rượu hôm nay tên tuổi của tôi đã nổi danh trong giới thương nhân của thành phố C rất lâu. Đương nhiên điều này cũng không quan hệ với tôi.

Ngoại sảnh, Vương đại miêu vừa lắc đầu vừa giơ ngón tay cái lên với tôi: “Tịch ca, năm tháng trôi qua mà ngài vẫn hùng dũng như vậy, kẻ hèn lễ bái.”

Tôi chỉ thản nhiên quét mắt một cái, giả vờ lãnh khốc nói: “Kêu xe cho tôi.”

Chỉ có tôi biết, hiện tại tôi đã bắt đầu không điều khiển được cơ bắp của mình rồi, tôi cố đứng cho vững, tóm chặt tay Tần Mạch, mắt của anh đã không còn giữ được vẻ thanh tỉnh, gần híp lại rồi. Đại miêu nửa đỡ, nửa lôi tôi vào trong thang máy.

Do Vương đại miêu tạm thời không thể rời tiệc cưới, nên chỉ còn cách nhét tôi và Tần Mạch vào taxi, đưa tài xế một trăm đồng yêu cầu đưa chúng tôi về nhà. Sau khi nhìn lại một lần nữa để đánh giá tình trạng của hai đứa tôi xong xuôi, hắn mới quay lên lầu.

Tôi lên xe không bao lâu thì bao tử bắt đầu nhộn nhạo, vừa mở được cửa sổ liền nôn một trận, lái xe kêu khổ rân trời, quay qua nhìn Tần Mạch thì thấy anh cũng không kém cạnh, lò đầu ra cửa sổ bên kia nôn kịch liệt…”Ha… Nôn!”

Trong một đêm dở ẹt như đêm nay, mùi nôn mửa tràn ngập trong xe, tôi ghé vào cửa sổ xe vừa nôn vừa suy nghĩ rồi cười run rẩy.

Tần Mạch, anh xem bộ dáng chật vật của chúng ta vì cuộc sống nè…

Dưới sự giúp đỡ của tài xế taxi, tôi và Tần Mạch đã về đến nhà – nhà anh. Tôi hoa mắt, mò mẫm hồi lâu trên người anh mới tìm được chìa khóa, vừa vào cửa, lên được lầu tôi liền ném anh lên giường, rồi trời đất quay cuồng, trước mắt tối thui, thân hình tôi mềm nhũn ngã rạp xuống đất…Bất tỉnh nhân sự.

Kinh quá! Tớ mần khúc cuối mà cũng muốn nhộn nhạo!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status