Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 1684



Chương 1684:

 

“Có câu, đàn ông từ nhỏ giành sự nghiệp, mà phụ nữ, từ nhỏ là thu phục đàn ông, Linh Linh, chị muốn tặng những lời này cho em, tâm tư của Cố tổng đối với em em so với ai khác biết càng rõ hơn, chỉ cần em khế móc ngoéo, Có tổng liền giống một con chó Nhật vậy hấp ta hấp tấp chạy tới rồi.”

 

“Biến anh ta thành mũi tên nhọn trong tay em, đương nhiên… chị biết đây đối với em mà nói có hơi khó, bởi vì, em vẫn yêu anh ta.”

 

“Linh Linh, nghĩ rõ ràng đi, chí ít… phải chỉnh thứ diêm dúa đê tiện bên người Có tổng kia, ngày mai chị không muốn lại nhìn thấy các ả lại nhảy nhót ở đó, thực sự là đau đầu.”

 

Nói xong, Hoa tỷ rời đi.

 

Trong phòng chỉ còn sót Diệp Linh, Diệp Linh đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất, cô chậm rãi vươn tay, vòng lấy rồi chính mình.

 

Trong một phòng khác khác, Cố Dạ Cần đứng trước cửa số tay tháo cà vạt, lúc này thư ký riêng ở sau người hỏi: “Chủ tịch, chúng ta khi nào khởi hành trở về?”

 

Cố Dạ Cần không có biểu tình gì: “Diệp Linh nơi đó có động thái sao?”

 

“Không có, vẫn chưa nghe nói tin tức chuyến bay của Diệp tiểu thư, Hạ tiểu Ỷ ` thư ở chỗ này, Diệp tiêu thư đoán chừng cũng ở chơi vài ngày.” Thư ký riêng nói.

 

“Vậy trước không đi, đợi vài ngày, nhiều người ở đây miệng tạp, vô cùng hỗn loạn…” Lời kế tiếp Cố Dạ Cẩn cũng không nói gì, thế nhưng thư ký riêng biết, đặt Diệp tiểu thư trong đám đàn ông này, chủ tịch nhất định là không yên lòng.

 

“Cố tổng.” Chợt Trần Viên Viên ỏn ẻn kêu một tiếng, trực tiếp từ phía sau ôm lấy vòng hông lớn của Cố Dạ Cần.

 

Thư ký riêng nhanh chóng lui xuống.

 

Hiện tại cà vạt vắt nơi cổ, Có Dạ Cần rũ mí mắt tuần mỹ cởi cúc ống tay áo sơ mi, ống tay áo cuộn lên mấy vòngg, lộ ra cánh tay anh bền chắc và trên đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, anh không nhìn Trần Viên Viên, thản nhiên nói: “Làm sao vậy?”

 

“Cố tổng.” Bàn tay Trần Viên Viên không an phận theo lồng ngực lớn của anh từ từ leo lên.

 

Không khí trong phòng, nhanh chóng trở nên mờ ám.

 

Lúc này Cố Dạ Cẩn quay người sang, cặp mắt lạnh kia nhìn cô ta một cái: “Thu cái tay lại, hôm nay không có tâm tình, cô về trước đi.”

 

: Bàn tay không an phận của Trân Viên Viên cứ như vậy cứng đờ ở giữa không trung, anh lại từ chối cô ta.

 

“Làm sao, nghe không hiểu lời tôi?” Có Dạ Cần chớp mắt.

 

Trần Viên Viên nhìn dáng vẻ bạc tình của anh, người đàn ông này đêm đó ham muốn tới nhanh bao nhiêu, hiện tại lại đi nhanh bấy nhiêu.

 

Hoa hồng mới vừa cướp được vẫn còn ở đó, Trần Viên Viên đắc chí vốn đang dự định thực sự tắm uyên ương với Cố Dạ Cần, giờ thì hay rồi, anh trực tiếp đuổi cô ta ra.

 

“Có tổng, em…” Trần Viên Viên còn muôn vì mình tranh thủ một cái.

 

Thế nhưng ánh mắt Cố Dạ Cẩn dần trầm, thờ ơ nhìn chòng chọc cô ta.

 

Da đầu Trần Viên Viên tê rằn, cô ta cảm giác anh đối với cô ta mắt đi tất cả kiên nhẫn, nên cô ta chịu đựng thất vọng và ủy khuất, xoay người đi ra bên ngoài.

 

Lúc này “ding” một tiếng, điện thoại Cố Dạ Cần vang lên, tin WeChat.

 

Trong điện thoại anh có WeChat, trong WeChat chỉ có mỗi Diệp Linh.

 

Diệp Linh đã thật lâu không chủ động liên hệ anh, đây là lần đầu tiên.

 

Cổ họng Cố Dạ Cần khẽ động, tay đút vào trong túi quần, lấy điện thoại ra, đích thật là Diệp Linh gửi tới, còn là một Voice.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 762 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status