Công lược trái tim

Chương 177

Chương 177: Con nhớ mami rồi, làm sao bây giờ

Thím Hoa vừa từ bệnh viện về thì bị người của Thẩm Bồi Xuyên bắt lại, hơn nữa còn mang bà ta đến toà nhà đó.

“Đây là nhà của bà à?” Tô Trạm hỏi, hơn nữa anh đã biết câu trả lời nhưng vẫn hỏi, mục đích chính à để xem bà ta có thành thật hay không.

Thím Hoa thấy người trong nhà, bà ta thành thật đáp: “Đúng”

Thím Hoa là người thông minh, trước kia bà ở nhà của Hà Thuy Trạch nhìn cũng biết bà ta không phải người bình thường, bây giờ người như bà ta lại càng không bình thường.

Trước kia ai đã từng ở đây?” Tô Trạm lại hỏi.

“Tôi không quen, anh ta cho tôi tiền, cho tôi tạm thời ở đây với một cô gái” Thím Hoa không dám nói dối.

Tông Cảnh Hạo ngồi trên ghế sofa nghe thấy lời của thím Hoa, anh nhắm mắt lại, giữa hai đầu mày đen lại như đám mây đen.

Tô Trạm nhìn Tông Cảnh Hạo, anh lại hỏi: “Hiện giờ người đang ở đâu?”

“Đi rồi, cô gái đó bị thương sau đó đưa đi viện kiểm tra, cô gái đó không sao nên bị đưa đi luôn rồi”

Mắt Tô Trạm chợt nhảy lên.

Đúng là Lâm Tâm Ngôn bị thương rồi à? Anh cẩn thận liếc nhìn Tông Cảnh Hạo, Thẩm Bồi Xuyên đưng ở bên cạnh cũng không dám nói gì. Không khí bị nén lại, bầu không khí như lạnh lẽo hơn, khiến người ta không khỏi im lặng vì sợ hãi.

Tông Cảnh Hạo đứng dậy, anh đi đến trước mặt thím Hoa, nhìn từ cao nhìn xuống: “Tại sao cô ấy lại bị thương?”

Thím Hoa cảm giác được rằng người đàn ông trước mặt đang tức giận, bà ta không dám nói chuyện mà chỉ cúi đầu, toàn thân phát run.

“Nói”

Sự hung bạo của anh đột nhiên bộc phát, tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ, thím Hoa bị doạ cho ngã xuống đất, bốp, đau tới mức trợn tròn mắt lên, cằm bà ta run lập cập: “Tôi, tôi không biết, lúc đó tôi ở tầng dưới, anh Hà không cho tôi lên tầng”

Bà ta hình như cũng hiểu được Tổng Cảnh Hạo đang tìm cô gái đó: “Các anh đang tìm cô Lâm đúng không, cô ấy luôn bị giam trên tầng hai, hôm cô ấy bị thương hình như anh Hà muốn...muốn.”

“Muốn gì?” Thẩm Bồi Xuyên gấp gáp, rít lên hỏi.

“Tôi cũng không biết, chỉ biết lúc đó quần áo của cô Lâm không được chỉnh tề, cả đầu đầy máu, anh Hà lại đang khoả thân, tôi nghe thấy tiếng hai người họ đang cãi nhau trên tầng trên, chắc là cô Lâm không tình nguyện nên, nên mới không muốn”

Lời của bà ta có hàm ý, nhưng lại rất dễ hiểu, khiến người khác vừa nghe đã hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Người trong phòng không dám hít thở, mọi người đều lén nhìn Tông Cảnh Hạo.

Sắc mặt của anh xanh đi, khuôn mặt anh run rẩy, sợ hãi đến mức cực độ.

Anh lại trầm giọng nói, ánh mắt anh không ngừng phát ra lửa giận, dường như thím Hoa chỉ cần nói dối một câu, anh lập tức sẽ giết chết bà ta: “Nói, hiện giờ cô ấy đang ở đâu?”

"Tôi không biết, thật sự không biết lúc đó anh Hà trực tiếp đón cô ấy từ bệnh viện về, nhưng tôi cũng nhìn qua lộ trình trên điện thoại của anh ta, địa điểm muốn đến hình như là tỉnh Xuyên, những điều tôi nói đều là thật, anh Hà đang lừa các người, cô ta nói cô Lâm là bạn gái của anh ta, nhưng tôi thấy cô Lâm không hề yêu anh ta, vì muốn phản kháng nên cô ấy mới bị thương, thật đó, tôi chỉ biết vậy mà thôi”.

Thím Hoa liên tục cầu cứu: “Tôi chỉ nhận tiền thuê phòng thôi, tôi chưa làm gì cả, những gì tôi biết thì tôi đều nói rồi, cầu xin các anh giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho tôi”

“Nếu thật như bà ta nói, bọn họ đến tỉnh Xuyên rồi thì người của chúng ta ở cửa khẩu nhất định sẽ phát hiện, vậy Hà Thuy Trạch. muốn không bị phát hiện, anh ta nhất định không dám đi cao tốc, càng không dám ngồi máy bay, hiện giờ ngồi xe lửa cũng cần tên thật, chỉ có một cách giải thích duy nhất là anh ta đi đường tắt” Thẩm Bồi Xuyên phân tích nói.

“Tôi cảm thấy lời Thẩm Bồi Xuyên nói rất đúng, hiện giờ chúng ta đuổi theo còn kịp” Tô Trạm đồng ý nói.

Tông Cảnh Hạo nắm chặt tay, gân tay anh cũng nổi hết lên, nếu không phải một chút lý trí còn lại nói với anh là anh không được loạn lúc này, e là anh đã sớm mất đi bình tĩnh, khiến anh không thể đưa ra quyết định sáng suốt.

“Tô Trạm, cậu với Quan Kình ở lại, Thẩm Bồi Xuyên đi theo tôi”

Thẩm Bồi Xuyên biết ý của anh, Hà Thuy Lâm và người giả mạo Lâm Tâm Ngôn cần được xử lý, nhưng chuyện đi tìm Lâm Tân Ngôn càng quan trọng hơn, lúc này chia đôi lực lượng sẽ có hiệu quả cao hơn.

Mà Thẩm Bồi Xuyên trầm tĩnh hơn Tô Trạm, lúc này Tông Cảnh Hạo không muốn nghe thấy quá nhiều lời nói.

Lúc bọn họ ra khỏi toà nhà, người phụ nữ kia cũng được đem theo sau, bà ta muốn nói mấy lần nhưng đều không dám.

Tô Trạm nhìn bà ta sau đó viết một tờ chi phiếu cho bà ta, tuy không tìm thấy người nhưng người đàn bà này vẫn còn có chút lương tâm, hơn nữa anh cũng nhìn thấy gia đình bà ta cũng không có điều kiện lắm.

Đàn bà ít ra ngoài, không biết nhiều lắm nên lưỡng lự hỏi: “Đây là tiền à?”

Rõ ràng là giấy mà, anh nhìn thấy bà ta không có văn hoá nên cố ý lừa bà ta à? “Bà đến ngân hàng sẽ đổi được tiền, ba mươi triệu”

Ba mươi triệu.

Bà ta nuốt nước miếng, thu nhập từ bọn họ từ năm mươi tư triệu, bây giờ lại thêm ba mươi triệu, đối với bà ta, đây quả là một số tiền lớn, bà ta không dám tin, tiền lại tới dễ dàng như vậy.

“Không cần à?" Tô Trạm cau mày, lần đầu tiên làm người tốt mà người ta lại hoài nghi sự chân thành của anh ấy.

“Cần” Người phụ nữ lập tức nói, bà ta cẩn thận cầm lấy tờ giấy, ngộ nhỡ làm hỏng nó rồi đến ngân hàng sẽ không còn tác dụng nữa.

Tô Trạm lên xe rời đi, anh không đi cùng một hướng với Tông Cảnh Hạo, anh đến phòng giam để xử lý chuyện của Hà Thuy Lâm. và Lâm Vũ Hàm.

Thẩm Bồi Xuyên đi sắp xếp xe và người cần dùng, còn Tông Cảnh Hạo lại trở về biệt thự.

Chiếc xe dừng lại ngoài biệt thự, anh lại không xuống xe ngay lập tức mà ngồi lại trên xe, nhìn ánh đèn ngoài biệt thự. Thi thoảng anh lại nghe thấy tiếng của Lâm Nhuỵ Hi, nhẹ nhàng, nũng nịu, non nớt mà trong sáng, nghe rất hay.

 

“Không sao ạ, con chỉ sợ em ngã thôi, bà đến trong em đi ạ” Nói xong Lâm Hi Thần lùi lại sau đó lao ra ngoài cửa, chạy đến chỗ Tông Cảnh Hạo, cậu bé đứng cạnh cửa sổ xe, câu đầu tiên liền hỏi: “Đã tìm thấy mami chưa?”

Bầu không khí ngưng lại.

Bầu không khí dần dần trở lại.

“Cháu lo lắng quá rồi, nếu chú tìm thấy mami thì mami nhất định sẽ quay về cùng chú” Lâm Hi Thần nhẫn nại nói, nhưng dù gì nó cũng là một đứa trẻ, cơ thể run rẩy: “Cháu nhớ mami rồi, làm thế nào bây giờ?”.

 

Tông Cảnh Hạo xuống xe ôm cậu bé, ôm thật chặt, anh khàn giọng nói: “Xin lỗi, là ba không bảo vệ tốt cho mami...ba cũng nhớ mami."

 



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status