Công lược trái tim

Chương 135

Chương 135: Thi hành án một năm sáu tháng

Cô chưa có được câu trả lời, chiếc xe đã lăn bánh rời đi.

Lời nói của Hà Thụy Trạch vẫn gieo trong lòng Lâm Tân Ngôn một vài sự nghi ngờ. Không được bị những thứ tốt đẹp hay những lời chân thật ngu ngốc che đi đôi mắt.

Lời nói đó rõ ràng là ám chỉ Tông Cảnh Hạo.

Tông Cảnh Hạo như nhìn được ý nghĩ của cô liền cười lạnh một tiếng.

“Anh cười cái gì?” Cô nhếch mày.

“Cô để tấm sao?”

Lâm Tân Ngôn chớp chớp mắt không trả lời, một lúc sau mới mở miệng nói: "Không có”

Cô chưa tin, cũng hoàn toàn không tin, chỉ cảm thấy câu nói đó của anh ta có ẩn ý gì đó. Cô suy nghĩ một lúc: “Về bản tin kia, thôi bỏ đi” "Cô nghĩ kĩ rồi à?”

Lâm Tân Ngôn ngoái đầu nhìn ra bên ngoài cửa xe, khung cảnh bên ngoài trôi đi thật nhanh như những chuyện cũ, trôi đi trong chớp mắt không kịp nhìn lại.

Cô dửng dưng đáp: “Nghĩ kĩ rồi”

"Um."

Bản thân cô nghĩ kĩ là được, anh không can thiệp.

Thực ra như vậy cũng tốt, xử lý xong tình hình của Hà Thụy Trạch, cắt đứt mọi mối quan hệ.

Trong xe bỗng yên tĩnh lại, hai người không ai tiếp lời ai, không khí dần trở nên ngại ngùng.

Trong lúc đó Tông Cảnh Hạo nhận được một cuộc điện thoại, là Quan Kình gọi đến.

Nói rằng Hà Văn Hoài đã đến công ty đang đợi anh.

Lâm Tận Ngôn quyết định như vậy, anh đương nhiên phải đi giải quyết những việc tiếp theo.

Chuyện bản tin không truy xét nữa, nhưng chuyện về clip vẫn chưa giải quyết. Anh không hy vọng clip Lâm Tâm Ngôn thay quần áo bị lan ra bên ngoài.

Chiếc xe dừng lại phía trước tập đoàn Vạn Việt, Tông Cảnh Hạo đưa chìa khóa xe cho Lâm Tận Ngôn, dặn dò nói: “Nhớ về sớm!”

Lâm Tân Ngôn nhận lấy chìa khóa, gật gật đầu nói: “Được”.

Nhìn anh tiến vào bên trong, Lâm Tân Ngôn mới ngồi vào vị trí lái, lái xe đến sân bay.

Cô cúi đầu nhìn thời gian, vẫn còn nửa tiếng nữa, vừa kịp đến nơi.

Cách sân bay không xa có thể nhìn thấy máy bay cất cánh, giống như một chú chim hải âu vụt qua mặt biển bay lên bầu trời xanh.

Cô dừng xe ở bãi đỗ rồi bước vào sảnh sân bay.

Bất kể lúc nào sân bay cũng đông nghịt người, là nơi gặp gỡ cũng là nơi chia xa, nên có cả tiếng cười và những giọt nước mắt.

Ánh mắt của Lâm Tân Ngôn tìm kiếm trong đám đông.

“Lâm” bỗng có một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau cô. Cô quay người lại thấy Allen đang vẫy tay chào cô. Cô ấy mặc một bộ đồ thoải mái, đi giày thể thao màu trắng, tay áo xắn lên, phía sau còn thêm cái vali.

Bà chủ William bên phải, phía sau cô ấy, bà ấy mặc một bộ đồ màu ngà, bộ trang sức ngọc bích, toát lên vẻ tao nhã.

Lâm Tân Ngôn cười tươi bước đến: "Tôi đến muộn rồi”

“Đúng đó, chúng tôi đã đợi cô rất lâu rồi” Allen oán trách, rồi nhìn phía sau cô: “Chỉ có một mình cậu đến sao? Thằng bé Lâm Hi Thần không đến đón tôi sao?”

“Thằng bé bị thương nên không muốn ra ngoài, vả lại nó cũng không biết cậu đến” Lâm Tân Ngôn cũng không biết rằng cô ấy sẽ quay về.

Allen đập nhẹ vai cô: “Có phải mình về rất bất ngờ không?”

"Đúng vậy” Lâm Tận Ngôn nói thật.

“Còn không phải là để giúp cậu” Cô nháy mắt ra hiệu với Lâm Tân Ngôn, Lâm Tâm Ngôn ngay lập tức hiểu ra, cô ấy đến là vì bà chủ William sợ cô ở trong nước không xử lý được nên phải thêm một người tôi giúp.

Cho dù bà chủ William không phải một người đến, Lâm Tân Ngôn cũng không giận bà ấy.

Cô có được thành tựu như ngày hôm nay cũng do bà chủ William đã cho cô cơ hội.

“Bà chủ”, từ lâu Lâm Tân Ngôn đã coi người phụ nữ này như người thân của mình.

Bà chủ William nho nhã cười: “Đi thôi”

Lâm Tâm Ngôn chủ động cầm lấy hành lý: "Xe đỗ ở bên ngoài”. Lâm Tân Ngôn cất hành lý, Allen mở cửa giúp bà chủ William.

Theo thủ tục thông thường, dù sao Lâm Hi Thần cũng không bị thương nặng, chỉ là cư dân mạng quá đông, bên cảnh sát cũng gặp áp lực, nhà họ Hà cũng không muốn gây thêm rắc rối, nên thẳng thắn chỉ ra thủ phạm, để những người theo dõi câu chuyện này nguôi giận.

Danh tiếng nhà họ Hà cũng lấy lại được, bọn họ cũng không cậy thế ức hiếp người khác. Bọn họ là những công dân tốt tuân thủ luật pháp, phạm lỗi ắt sẽ bị trừng phạt, và bị phạt nặng hơn người bình thường.

Bịt miệng bao nhiêu người. “Vậy còn Lâm Lâm.." Hà Văn Hoài ngập ngừng nói. Ý tứ không rõ ràng.

“Tôi sẽ xem thành ý” Tông Cảnh Hạo không để tâm nói.

Chỉ dựa vào một cái miệng? Coi ông ta là trẻ con ba tuổi sao?

Thành ý chỉ dựa trên nét mặt, không dựa vào cái miệng nói.

Hà Văn Hoài đặt clip bản gốc lên trên bàn: “Không có bản dự trữ, cũng không lưu vào bất cứ bản mềm nào. Cậu yên tâm, lần này dù chơi không vui, nhưng tình cảm qua lại giữa hai nhà vẫn còn, tôi làm sao dám nói một đằng làm một nẻo”

Tông Cảnh Hạo cầm lên nhìn hai giây: “Ông yên tâm, chỉ cần clip không lộ ra, con gái ông cũng sẽ không xuất hiện”

“Cái này..”.

“Sao thế, không tin tôi à?”

Hà Văn Hoài khó xử, đồ trong tay cậu ta, hà cớ không phải bất cứ lúc nào sẽ bị cậu ta đe dọa sao?

Cảm giác bị người khác đe dọa lúc này thật không ổn.

“Đương nhiên là tôi tin, chỉ có điều, dù sao cũng liên quan đến danh dự của con gái tôi, tôi không thể không để tâm”. Hà Văn Hoài lúc này là một người cha hiền.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status