Công lược trái tim

Chương 117

Chương 117: Lùm xùm trong nhà

"Ba, con với ba đi một chuyến nhé" Hà Thụy Hành.

Hà Văn Hoài gật đầu: "Con đi với ba cũng được."

Đối với ba đứa con của mình, ông thích nhất đứa cả, mặc dù không có thiên phú làm kinh doanh nhưng lại ổn định, không mang lại phiền phức cho gia đình, hiện giờ việc khởi nghiệp trong nhà cũng là do cậu ta xử lý.

Nhìn hai đứa còn lại, vừa nhìn đã thấy sôi máu rồi.

"Chuyện này vẫn chưa giải quyết xong, hai con không được ra ngoài, ở nhà đóng cửa suy nghĩ cho ta" Hà Văn Hoài lạnh lùng nói.

"Ba..."

Hà Thụy Lâm muốn giải thích, mặc dù cô có ích kỷ nhưng là muốn vì gia đình mình, thực sự, việc không thành nhưng cũng không nên vì vậy mà đối xử với bọn họ như thế.

Cô vừa định lên tiếng liền bị Hà Thụy Trạch bên cạnh ngăn lại: "Đừng nói nữa."

"Tại sao em không được nói?" Hà Thụy Lâm không tức giận: "Lúc đầu con chỉ muốn vì nhà mình làm chút gì đó mà lại không thành công, không thể vì thế mà trút giận lên chúng con được như vậy thật không công bằng!"

Hà Văn Hoài ôm ngực tức giận.

Giờ không những không nhận lỗi mà đến cả lời của ông cũng không thèm nghe sao?

"Được rồi, đừng nói nữa, không thấy ba tức giận rồi sao?" Hà Thụy Hành quở trách.

"Đừng giả làm người tốt trước mặt ba nữa, anh chẳng qua sợ tới với anh hai phân chia tài sản trong nhà, cướp mất vị trí của anh trong tập đoàn mới nịnh nọt ba..."

"Đủ rồi!" Hà Văn Hoài bám vào bàn, dường như vì quá tức giận mà họ sặc sụa, ông họ khá nhiều nên mặt cũng đỏ rực, Hà Thụy Hành đỡ sau lưng ông.

"Vốn là như vậy, anh cả ở bên ngoài thì nịnh bợ người ta còn ở nhà thì bám chân ba"

Gia đình khởi nghiệp là do một mình Hà Thụy Hành điều hành, cô về nhà họ Hà nhiều năm như vậy, mỗi lần cô nói muốn tới công ty làm việc Hà Thụy Hành lại mượn vô vàn lí do không cho cô tới.

Đây chẳng phải sợ chia tài sản trong nhà cho cô thì là gì?

"Được rồi, chúng mày cút hết về phòng cho tao!" Hạ Trân Du nghe không lọt tai, đều là con của mình cả, con nào cũng là máu thịt của mình.

"Để nó nói!" Hà Văn Hoài lên tiếng, hít thở mạnh tới mức dường như tắt thở và ngất đi bất cứ lúc nào.

"Ba, công ty giao cho một mình anh liệu có công bằng sao?" Hà Thụy Lâm sớm đã thấy không hài lòng, giờ mới nói ra chẳng qua là nhân cơ hội mà thôi.

Hà Thụy Hành nhìn anh ta không nói gì.

Hà Văn Hoài nhíu mày: "Mày còn nói chuyện công bằng với tao à?"

Ông không phải già cả lú lẫn chỉ xem trọng con trai cả, mà vì ông đã nhìn thấy tất cả.

Dù ông không đồng ý nhưng Hà Thụy Trạch vẫn chạy đi học tâm lí học gì đó, đi làm bác bác sĩ tâm lí, hiện giờ quay lại không hiểu cái gì kinh doanh, huống hồ trong thời đại cạnh tranh khốc liệt này lại càng không dễ dàng.

Giờ nó mới học thì kịp chắc? Lại nói làm doanh nhân là có thể học được sao?

Đó là phải có năng lực, sự can đảm và tầm nhìn.

Hà Thụy Trạch đều không có.

Còn về Hà Thụy Lâm là con gái, lúc đầu có thể ở bên cạnh Tông Cảnh Hạo cũng không phải nhờ khả năng, chẳng qua là vì hoàn cảnh lúc nhỏ mà thương hại nó mới để nó làm thư kí của mình.

Bình thường chỉ rót nước pha trà, sắp xếp lịch trình hằng ngày. Điều quan trọng nhất là nó là con gái, tương lai sẽ đi lấy chồng.

Đưa cổ phần cho nó để nó đem cho nhà khác sao?

Điều đó là không thể

Tông Khải Phong ở trong phòng sách luyện chữ, sau khi giao công ty cho con trai, ông liền không quan tâm việc gì cả, luyện thư pháp mới là sở thích của ông.

Mỗi buổi sáng ông đều ở phòng sách ba giờ đồng hồ, còn Dục Tú ở bên cạnh mài mực.

Mặc đù bọn họ đều đã lớn tuổi nhưng nhìn nét mặt vẫn rất hoàn mỹ.

"Nghĩ gì đó?" Tông Khải Phong nhìn ra cửa sổ hỏi Dục Tú.

Bà "a" một tiếng rồi mài mực tiếp: "Không, chỉ là nghĩ tới con trai thôi." Tông Khải Phong nắm vai bà: "Hối hận rồi à?"

Dục Tú vừa định nói thì có tiếng gõ cửa phòng sách, bên ngoài truyền tới tiếng của chú Phùng: "Nhà họ Hà tới rồi ạ"

"Việc của nhà họ Hà không phải đã giải quyết rồi sao?" Dục Tú ngừng mài mực, giọng có chút lạnh: "Ông ta tới làm gì?"

Dục Tú tưởng rằng lại là vì chuyện từ hôn.

Hôm nay bọn họ vẫn chưa xem tin tức, cho nên không biết chuyện gì đã xảy ra.

Tông Khải Phong viết xong mới dừng bút, đặt bút lên giá, nói: "Đi, chúng ta ra ngoài xem xem"



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 12 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status