Đọc truyện Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Chương 944

Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương

Chương 944: Vốn chính là bộ dáng này

Biên soạn: Đức Uy

Vào giờ phút này, trong đầu 5 người Nhiếp Vô Danh như có một vạn con tiểu lão hổ đang lao nhanh qua...

Thấy Nhiếp Vô Danh bọn họ có biểu tình quỷ dị, Diệp Oản Oản lo âu đi tới, "Alô, mấy người các ngươi, đây là biểu tình gì? Rốt cuộc có phải là nhận sai rồi hay không?"

Nhóm 5 người còn đang trong trạng thái sợ hãi tột cùng, không cách nào bình tĩnh: "..."

"Các ngươi mau nói gì đi!" Diệp Oản Oản gấp đến độ không chờ được.

Nhiếp Vô Danh vừa ngắm cậu bé trong phòng khách một cái, sau đó lập tức bị vẻ đáng yêu kia đốn tim, một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, cực kỳ chật vật mở miệng, "Hữu Danh muội, cô rốt cuộc là làm cái gì đối với tiểu ma đầu nhà tôi? Nó làm sao lại biến thành như vậy?"

Diệp Oản Oản nháy mắt một cái, tỏ vẻ vô tội, "Hì! Tôi chẳng hề làm gì cả, cậu nhóc vốn chính là bộ dáng này nha!"

Nhiếp Vô Danh: "..."

Cũng không cần biết Nhiếp Vô Danh mấy người bọn hắn vì sao lại tỏ vẻ kỳ quái như thế, cũng may Diệp Oản Oản rốt cuộc có thể xác định, chắc là không nhận lầm người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, "Cho nên, tôi là không có nhận lầm người đúng không? May thật, tôi thiếu chút nữa bị mấy người hù chết!"

Nhiếp Vô Danh: "..." Rốt cuộc là ai thiếu chút nữa bị hù chết?

"Vào trong ngồi chơi một chút đi." Diệp Oản Oản mở miệng.

Nhiếp Vô Danh trong nháy mắt lảng tránh, "Không không không, không cần rồi, xác định không có nhận lầm người là được!"

Diệp Oản Oản không còn gì để nói, "Người cũng đã tới, cũng không đi gặp mặt, anh rốt cuộc có phải là cậu ruột hay không vậy?"

Lúc này, Nhất Chi Hoa ở bên cạnh cẩn thận từng li từng tí giơ tay lên: "Chờ một chút, thật không có nhận lầm?"

Thần Hư đạo nhân ho nhẹ một tiếng, "Tôi cảm thấy... nên yêu cầu xác nhận ADN đi, đội trưởng?"

Ngoại quốc dời gạch: "Tôi cũng thấy vậy!"

Băng Sơn Nam: "..."

Mấy người đang xoắn hết cả lên, bỗng bên tai đột nhiên truyền tới một loạt tiếng bước chân, sau đó rào một tiếng, cửa sổ tầng trệt bị kéo ra.

Chỉ thấy Nhiếp Đường Tiêu cũng không biết từ lúc nào đã phát hiện ra bọn họ, giờ phút này đã đi tới.

"Gào —— mịa nó!"

Tiểu ma đầu đột nhiên xuất hiện, đám người Nhiếp Vô Danh quả thật là sợ đến hồn phi phách tán, nhảy dựng một cái cao ba thước, sau đó "Rẹt Rẹt Rẹt" động tác vô cùng tề chỉnh, tất cả đều trốn sau lưng của Diệp Oản Oản.

Diệp Oản Oản dòm mấy người tránh ở phía sau mình, khóe miệng bỗng kéo ngang ra: "..."

Ánh mắt Nhiếp Đường Tiêu chỉ nhìn lướt qua phía sau lưng Diệp Oản Oản liền thu hồi lại, rơi vào trên người của Diệp Oản Oản, cái đầu nhỏ vẫn ngước lên như trước đó, nhõng nhẽo mà xít tới gần, "Mẹ!"

Khi Diệp Oản Oản nhìn thấy Đường Đường sau khi thay quần áo ngủ, nhất thời bị vẻ đáng yêu kia dụ hoặc mặt ửng lên, không nhịn được ngồi chồm hổm xuống, một tay đem cậu bé nhào nặn ở trong ngực, "Gào, bảo bối, con thật là quá đáng yêu!"

Nhóm 5 người trơ mắt nhìn Diệp Oản Oản lại dám ôm lấy tiểu ma đầu nhào nặn: "..."

Cậu bé mấp máy môi, có chút khẩn trương hỏi, "Mẹ, có thích không?"

Diệp Oản Oản làm sao có thể không thích, nàng đều hận đứa bé này không thể là do chính nàng sinh rồi!

"Mẹ dĩ nhiên thích, thích nhất Đường Đường rồi!" Diệp Oản Oản sờ sờ đầu của tiểu gia hỏa, ở trên gò má bụ bẫm đáng yêu của hắn hôn một cái.

Tiểu nãi oa thần sắc ngẩn ra, đưa tay ra sờ sờ chỗ mặt bị hôn qua, đáy mắt tựa như ngôi sao sáng chói, "Đường Đường cũng thích mẹ nhất!"

Nhóm 5 người thần kinh đã như muốn thác loạn: "..."

"A, đúng rồi, Đường Đường, cậu con bọn họ đến để thăm con!" Diệp Oản Oản cuối cùng mới nhớ tới 5 người bị lãng quên.

Mà giờ khắc này biểu tình của nhóm Nhiếp Vô Danh còn kinh sợ hơn cả lúc nãy…

Thấy Nhiếp Vô Danh cứ đứng ở đó y chang như kẻ ngốc, Diệp Oản Oản âm thầm ở trên bắp chân của Nhiếp Vô Danh đạp một cước, hạ thấp giọng nhắc nhở, "Này, nói chuyện đi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 93 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status