Đọc truyện Bách quỷ tập - Chương 89

Bách quỷ tập

Chương 89

Dịch trạm ngoại thành, Cầm Yểu nghiêng nghiêng dựa bên cửa sổ trên lầu hai của Dịch trạm, bên tai ngoài tiếng kêu không ngừng không nghỉ còn lẫn lời càu nhàu của Thần quan: “Quốc sư, lễ tế trời sắp đến rồi, nếu người vẫn không về cung chỉ e là làm lỡ ngày tế…”

Cầm Yểu xoay đầu nhìn người qua lại dưới lầu của Dịch trạm, lơ đãng đáp một tiếng: “Biết rồi.” Ánh mắt nàng dời đi, trong lúc vô tình, vào một buổi chiều ánh nắng xuyên qua rèm mi, nàng thấy một nam nhân, dung mạo tuấn tú, thân hình cao to. Chỉ là hắn đứng trong đám tù nhân, thân mặc y phục tù nhân, trên đôi chân không mang giày còn có xiềng xích nặng nề.

Tên quan binh diễu võ giương oai vung ngọn roi mắng chửi: “Một đám ngu xuẩn, tránh ra tránh ra, đến bên đường mà nghỉ, đừng cản trở bọn ông uống trà!”

“Đang làm gì vậy?” Cầm Yểu chỉ người dưới lầu hỏi Thần quan. Thần quan nhìn một cái rồi đáp: “Hình như là người của Sở vương phủ.” Ba tháng trước Sở vương mưu phản bị trấn áp, Hoàng đế hạ lệnh tịch thu nhà cửa, nô bộc trong phủ đều bị lưu đày.

Cầm Yểu gật đầu im lặng.

Phạm nhân bên dưới từ từ đi về con đường đối diện với Dịch trạm, tên quan binh bỗng dưng nổi nóng, vừa lấy roi vụt loạn vào đám người vừa chửi mắng: “Bảo các người nhanh lên mà! Một đám tiện chủng!” Một phạm nhân có tuổi ngã lăn ra đất kêu lên, tên quan binh càng giận dữ, hắn đi đến đá ông lão một cái: “Lão già này giả chết à! Đứng lên!”

Cầm Yểu nhíu mày, lúc này nam nhân thân hình cao to kia bỗng đi đến bên ông lão, nghiêng người im lặng chịu thay ông lão mấy cú đá, sau đó dìu ông lão lên, tên quan binh vẫn mắng chửi không ngừng, bắt đầu lấy roi vụt lên người nam nhân: “Ai cho ngươi dìu!”

Từ đầu đến cuối nam nhân vẫn không lên tiếng, tên quan binh dường như càng đánh càng nổi nóng, kéo nam nhân kia ra vụt roi vào mặt hắn, nam nhân luôn không phản kháng bỗng nhiên tay không giật lấy roi da lạnh lùng nhìn lại, sát khí trong mắt khiến tên quan binh kia rét lạnh.

Nhưng sau khi sợ hãi hắn càng phẫn nộ hơn: “Ngươi… ngươi làm phản à!” Hắn giật roi ra khỏi tay nam nhân, vụt thật mạnh xuống lưng hắn, sau đó giơ chân đá mạnh vào bụng nam nhân, một cước hai cước, cho đến khi nam nhân ngã lăn ra đất, hắn vẫn không ngừng đánh đập: “Tên tiện chủng ngươi! Dám phản kháng à! Còn dám phản kháng!”

Ông lão được nam nhân giúp đỡ kêu khóc: “Đại nhân đừng đánh, đại nhân đừng đánh!”

Cầm Yểu nhìn cảnh ồn ào dưới lầu, nhấp một ngụm trà nhàn nhàn buông một câu: “Ngươi thấy thế nào?”

Thần quan ngẩn ra: “Chẳng qua là mấy tên tù nhân thôi.”

Cầm Yểu đặt ly trà xuống, tay vịn khung cửa sổ, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như cũ: “Nhưng ta chấm nam nhân này rồi.” Giọng nói chưa dứt nàng đã mặc kệ ánh mắt còn đang ngơ ngác của Thần quan, tung mình nhảy qua cửa sổ, vạt áo phấp phới nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh tên quan binh đang đánh người.

Người bên dưới đều bị nữ nhân mặc áo bào to rộng đột nhiên rơi xuống dọa một mẻ, còn chưa hồi thần thì thấy tay nữ nhân kia xoay như bông hoa, vuốt nhẹ lên mặt tên quan binh, hán tử cao to bị đánh thật xa như một quả cầu da trong tay trẻ con, hắn va vào chuồng ngựa của Dịch trạm, té lên đống cỏ khô và phân ngựa rồi ngất xỉu.

Cầm Yểu cười nói: “Đánh người là không tốt.”

Thần quan ở trên lầu khóe miệng giật giật, người ở Dịch trạm bên dưới cũng ngạc nhiên. Cầm Yểu xoay người nhìn nam nhân cũng đang ngồi ngẩn ra dưới đất, nàng khom người xuống, mặc kệ bụi đất có làm dơ y phục sang trọng của mình không.

“Theo ta về đi.” Nàng đưa tay ra trước mặt nam nhân, “Làm nam sủng của ta.” Nhẹ nhàng như đang hỏi hôm nay ngươi ăn cơm chưa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status