Đọc truyện Bách quỷ tập - Chương 62

Bách quỷ tập

Chương 62

Lúc về đến nhà thì không có Lục Chiêu Sài, nhưng trên bàn ăn lại có hai dĩa cá hấp đã được bày ngay ngắn.

A Miêu căng thẳng không có tâm trạng nghĩ đến việc Lục Chiêu Sài đi đâu, cô thừa cơ bỏ thuốc vào thức ăn của Lục Chiêu Sài, vốn chỉ bỏ một bình, nhưng A Miêu nghĩ đến việc Chiêu tài đại nhân thật ra là một người đàn ông dịu dàng, nếu như không bị ép đến tuyệt cảnh thì hắn tuyệt đối không làm chuyện gì xấu với cô, vậy là A Miêu nhẫn tâm bỏ hai bình, quyết kế bắt Lục Chiêu Sài đi vào tuyệt lộ không có đường về.

Bỏ thuốc xong, A Miêu ngồi ở bên kia bàn ăn nhìn chằm chằm vào dĩa cá, căng thẳng đến phát run.

Chưa run được bao lâu thì “cạch” một tiếng cửa mở ra, là Lục Chiêu Sài mở cửa trở về. A Miêu lập tức nín thở, cứng nhắc quay đầu sang chào hắn: “Ha… ha, anh… anh về rồi à, về rồi à!”

Lục Chiêu Sài chống nạng, bất tiện kéo áo gió xuống đáp: “Ừ, cô chờ lâu chưa? Ăn trước đi. Tôi còn phải làm một phần cá nữa mới được.”

“A…” A Miêu thất thần, trong đầu xoẹt qua ý nghĩ: “Chiêu tài đại nhân sao anh thần thông vậy, sao anh biết hôm nay tôi bỏ thuốc?” Nhưng khi cô thấy thứ Lục Chiêu Sài ôm trong lòng thì khẩn trương xấu hổ gì cũng bốc thành một luồng khí chua xông lên, cô thô lỗ nói: “Con mèo chết tiệt này… ở đâu ra vậy?”

Trong lòng Lục Chiêu Sài đang ôm một con mèo mướp lớn màu vàng. Hắn giải thích: “Tên này không biết bị ai vứt nữa, hình như sắp đói chết rồi, tôi thấy nó đáng thương nên nhặt về đây cho ăn một chút rồi thả đi.” Lục Chiêu Sài vừa nói vừa bước đến bưng dĩa cá hấp trên bàn đi mất.

A Miêu chỉ lo hung ác trừng con mèo, cả người đều đề phòng nó, giống như là muốn xông lên đánh nó một trận rồi kéo đi.

Đến khi con mèo bắt đầu ăn cá hấp thì A Miêu mới phản ứng được là chỗ nào không đúng. Cô quay đầu nhìn cái bàn trống trơn, ở đó có dĩa cá vốn thuộc về Lục Chiêu Sài, giờ biến mất rồi…

Cằm A Miêu như muốn rớt ra, cô cứng nhắc quay đầu, nhìn dĩa cá mình “hết lòng” chuẩn bị đã trở thành thức ăn cho mèo hoang, đột nhiên có ý nghĩ muốn xé xác nó: “Không thể cho nó ăn!” A Miêu đập bàn đứng dậy.

Lục Chiêu Sài giật mình: “Sao vậy?”

“Cá… Cá…” A Miêu lắp bắt cả ngày chỉ hét lên được một câu, “Cá của tôi!”

Lục Chiêu Sài vô cùng khó hiểu, “Chẳng phải cô cũng có một phần rồi sao? Nếu không đủ thì tôi làm thêm cho cô là được rồi.”

A Miêu chỉ vào con mèo giận đến toàn thân phát run: “Cái tên này… tên này đáng ghét quá rồi! Tôi muốn vứt nó ra ngoài!”

Lục Chiêu Sài trầm sắc mặt không tán đồng: “Đột nhiên nổi nóng cái gì vậy, ăn xong rồi hãy đuổi nó đi, việc gì phải vội chứ…” Lời hắn chưa dứt thì con mèo kia giống như bị thứ gì đó kích thích, mắt nó sáng lên, nó nhảy đến bên chân A Miêu ôm lấy chân cô, nóng lòng muốn trèo lên trên. Trèo lên không được nó bèn lượn qua lượn lại bên dưới.

Toàn thân A Miêu cứng đờ, cô không ngờ thì ra đây là một con mèo đực.

Lục Chiêu Sài cũng ngẩn ra một hồi, hắn mất tự nhiên ho vài tiếng, A Miêu nổi nóng lê chân đến bên cửa, đẩy cửa đá con mèo ra ngoài: “Dưới lầu nhiều lắm, tự đi mà tìm lấy!”

Đóng sầm cửa lại, A Miêu cảm thấy thật mất mặt chết được, cô cúi đầu không nói, Lục Chiêu Sài im lặng một hồi rồi nói: “Tôi đền con cá cho cô nhé?”

A Miêu ngẩng đầu, mặt đỏ hết lên, trong mắt đầy nước long lanh như thủy tinh: “Con người lấy tên chó nhưng lại thích mèo như anh thật đáng ghét quá đi! Hôm nay A Miêu không muốn nhìn thấy anh nữa!” Nói xong cô trở về phòng mình khóa chặt cửa lại.

Lục Chiêu Sài nhìn cánh cửa đóng chặt, á khẩu một hồi: “Chẳng phải là… một con cá thôi sao?”

Chiêu tài, anh không hiểu, đây là vấn đề tôn nghiêm đó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status